Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Chu Ngọc

Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015

Lượt xem: 1343970

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3970 lượt.

tay của Lam Bang”.
Ly Tâm bất giác đen mặt, cô nhìn tờ thiếp mời bằng ánh mắt hiếu kỳ. Tề Mặc nở nụ cười hiếm thấy, hắn giơ tay vuốt tóc Ly Tâm: “Em có muốn đi xem động vật không?”
Ly Tâm liền gật đầu. Địa điểm ghi trên thiếp mời là Hawaii, là địa bàn của Tề Mặc nên không sợ xảy ra bất trắc.
“Thông báo với bọn họ là tôi nhận lời”. Tề Mặc cất giọng lạnh lùng.






Thắng làm vua thua làm giặc
đêm đảo Hawaii rực rỡ ánh đèn, cho thấy một vẻ đẹp phong tình khác hẳn ban ngày.
Lúc này là lúc khu trung tâm vui chơi giải trí cao cấp của Hawaii náo nhiệt nhất. Những người đến đây đều thuộc giới thượng lưu và có thân phận lấp lánh ánh vàng. Các loại xe hơi sang trọng ra vào tấp nập như mở triển lãm, khiến khu vui chơi càng lộng lẫy và nhiều màu sắc hơn.
Phía trước khu vui chơi có một chiếc xe Cadillac màu đen và ba chiếc xe hơi sang trọng khác đang từ từ đỗ lại. Một đám người mặc âu phục chỉnh tề, sắc mặt nghiêm túc và lễ độ đứng cung kính ở một bên chờ người trên chiếc xe đầu tiên đi xuống. Mặc dù động thái của họ không quá rầm rộ nhưng thể hiện rõ vẻ tôn quý và bá đạo, khác hoàn toàn những kẻ có tiền và thế lực đầy rẫy ở đây.
“Tề lão đại, tôi là Phong Hành William. Tề lão đại nể mặt đến đây là vinh dự của chúng tôi, mời Tề lão đại vào trong”. Người đàn ông tóc vàng đứng trước cửa tươi cười và hơi cúi xuống hành lễ Tề Mặc. Đoàn người ở phía sau ông ta cũng cung kính cúi chào khách quý.
Cảm nhận thấy ánh mắt lạnh lùng của Tề Mặc chiếu vào người mình, Ly Tâm liền quay đầu, Tề Mặc ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sofa đang nhìn cô chăm chú. Ánh mắt hắn mang nhiều sắc thái yêu thương, chiều chuộng, tán thưởng, khoan dung hòa trộn vào nhau. Ly Tâm bất giác mỉm cười với hắn.
“Các vị khách quý, tối nay…”. Ly Tâm còn chưa quay lại, sân khấu ở bên dưới truyền đến giọng nói của người chủ trì. Người ngồi dưới sân khấu tuy không nhiều nhưng chắc chắn là những kẻ có địa vị. Bọn họ đều mang mặt nạ nên không thấy rõ diện mạo. Lúc này sân khấu đã bị tắt bớt đèn. Ánh sáng mờ mờ mang lại cảm giác hưng phấn và đè nén. Ly Tâm nhìn chăm chú xuống bên dưới, không biết là loài động vật gì biểu diễn?
“Tối nay, thứ chúng tôi chuẩn bị toàn bộ là cực phẩm. Chúc mọi người thưởng thức vui vẻ”. Người đàn ông trên sân khấu giới thiệu một câu đơn giản rồi đi xuống dưới.
Cực phẩm? Động vật cũng phân loại cực phẩm? Có vẻ thú vị đây, Ly Tâm khoanh hai tay trước ngực theo dõi nhất cử nhất động trên sân khấu.
Đèn trên sân khấu tắt tối om rồi đột nhiên sáng lóa. Ở vị trí cao nhất của sân khấu không biết từ lúc nào xuất hiện một người đàn ông. Toàn thân anh ta được quấn một tấm voan màu đen, nổi bật rõ đường nét trên cơ thể. Làn da trắng dưới lớp vải đen tạo ra một sự mê hoặc thị giác.
Hai tay người đàn ông bị trói vào thành ghế cao phía sau, hai chân cũng bị cố định vào chân ghế. Gương mặt anh ta quay về đúng phòng VIP của Tề Mặc. Người đàn ông là con lai, pha trộn dòng máu phương đông và huyết thống châu Âu. Dưới ánh đèn sáng trưng, anh ta lộ vẻ đẹp yêu mị mê người mặc dù ánh mắt anh ta không che dấu nỗi kinh hoàng.
Soạt, một cây roi da quất lên người anh ta, khiến tấm vải voan mỏng màu đen bay lên. Trên bộ ngực trắng muốt xuất hiện vết máu đỏ hồng. Ly Tâm có thể nhìn thấy rõ qua bức tường kính, còn nhìn qua màn hình có lẽ không phát hiện ra.
Vết roi đánh không chảy máu nhưng màu đỏ nổi bật trên lớp da trắng mang lại cảm giác khêu gợi không thể diễn tả bằng lời. Không hiểu anh ta bị cho uống thuốc hay đó là giọng trời sinh mà tiếng kêu rên yếu ớt của anh ta khiến những người ở bên dưới càng trở nên kích động hơn.
Soạt, soạt, cây roi da tiếp tục quất mạnh xuống thân thể người đàn ông. Tiếng vun vút đanh sắc trong không khí và tiếng la hét hưng phấn từ bên dưới khiến Ly Tâm cau mày quay đầu đi chỗ khác.
“Cô không thể chấp nhận nổi sao?” Lập Hộ đứng bên cạnh cất giọng nói chỉ đủ anh ta và Ly Tâm nghe thấy.
Ly Tâm không lên tiếng, Lập Hộ không rời mắt khỏi màn biểu diễn ở bên dưới, anh ta nói lãnh đạm: “Người trên sân khấu thuộc dòng dõi chính thống của gia tộc William, hắn tên là Phong Lâm William. Thắng làm vua thua làm giặc ấy mà, chỉ đáng tiếc đôi bàn tay đó, nghe nói tài nghệ bắn súng của hắn không thua kém Hoàng Ưng”.
Ly Tâm nghe nói vậy lại quay đầu tiếp tục theo dõi màn biểu diễn. Cô không phải không thể chấp nhận nổi mà chỉ là không muốn nhìn mà thôi. Cô biết thế giới này rất đen tối, có những chuyện cô chưa từng gặp bao giờ nhưng không có nghĩa nó không tồn tại. Sự việc đang diễn ra ở dưới kia chắc là buôn bán nô lệ. Người xuất hiện ở trên sân khấu sẽ được những kẻ vừa ý họ bỏ tiền mua về. Còn số phận của họ sau này ra sao, có lẽ chỉ ông trời mới biết.
Ly Tâm không ngốc nghếch, cũng không nảy sinh lòng thương hại với họ. Hiện thực là hiện thực, vĩnh viễn tàn khốc hơn sự tưởng tượng của con người. Vừa chứng kiến màn biểu diễn là cô đã biết ngay xem động vật có nghĩa như thế nào. Chỉ có điều cô không ngờ người ở trên sân khấ