Dấu Ấn Của Hoàng Tử Ác Ma (18+)
Tác giả: Chu Ngọc
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1343958
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3958 lượt.
người rất chuẩn. Người như Tề Mặc không có lý nào không nhìn ra bộ mặt thật của Phong Vân William. Hắn gây áp lực vô hình cho cậu bé, Phong Vân William cũng cảm nhận được điều đó nên mới chủ động mở miệng. Ngoài việc Tề Mặc giao Phong Vân William cho Ly Tâm để cô dùng cậu bé, Ly Tâm nghĩ không ra hắn có ý đồ gì khác.
Người của Tề Gia coi Tề Mặc là ông trời, là thần thánh từ lâu, không một ai dám giúp đỡ Ly Tâm. Nhưng Phong Vân William thì khác, hắn tạo áp lực cho cậu ta, muốn bảo toàn mạng sống thì phải tranh thủ, chỉ có Ly Tâm tốt cậu ta mới được sống yên ổn. Tề Mặc ngoài thân thủ, bản lĩnh điều khiển người khác cũng xuất sắc hơn người, nếu không đám Hồng Ưng đã chẳng trung thành với hắn như vậy.
Ly Tâm mỉm cười tựa người vào ngực Tề Mặc: “Lão đại, sao anh nhìn ra thằng bé đó có bản lĩnh?” Cô biết Tề Mặc nhận ra nhưng không biết nguyên nhân tại sao.
Tề Mặc ôm eo Ly Tâm cất giọng bình thản: “Móng tay nó có chứa độc tố số mười ba, đầu ngón trỏ có vết chai. Nó rất thông minh, sống trong giới hắc đạo, thuần khiết là một trò khôi hài, yếu đuối như vậy mà nhiều năm cũng không bị xử lý, tôi có lý do tin chắc tin tức ở bên ngoài đều sai cả”.
Ly Tâm nghe vậy hơi nhíu mày, cô không hề phát hiện thấy trên người thằng bé có độc tố, độc tố số mười ba không màu không mùi vị, vậy mà Tề Mặc cũng nhìn ra. Ly Tâm không khỏi cảm thán thay Phong Vân William, chắc cậu ta cũng không ngờ Tề Mặc xuất hiện ở nơi đó. Nếu Phong Vân William biết Tề Mặc có mặt tại buổi bán đấu giá, chắc cậu ta cũng không bày ra bộ dạng như vậy.
“Hãy dùng cho tốt. Nó có năng lực giúp đỡ em”. Tề Mặc đưa tay vuốt tóc Ly Tâm, Ly Tâm nhìn Tề Mặc chăm chú.
Tề Mặc ôm chặt thắt lưng Ly Tâm và nói chậm rãi: “Chỉ có người trong hắc đạo mới hiểu quy tắc và trình tự thao tác của hắc đạo, gia tộc William cũng không nhỏ, nó lại có thể lừa cả đám Hồng Ưng nên chắc có bản lĩnh giúp em. Có điều, dùng tốt sẽ thắng, dùng không tốt sẽ thua, tôi không muốn một ngày nào đó sẽ phải giết nó”.
Ly Tâm gật đầu: “Em sẽ thận trọng, anh không cần lo lắng”.
Ly Tâm biết Tề Mặc không muốn giết Phong Vân William, cũng không muốn cậu bé ảnh hưởng đến cô, cô liền ôm chặt Tề Mặc. Người đàn ông này không biết ăn nói, chỉ biết thể hiện bằng hành động, nhưng tất cả đều là nghĩ cho cô. Chỉ riêng điều đó cũng xứng đáng để cô hết mình vì hắn.
Cảm nhận được vòng tay của Ly Tâm, Tề Mặc nở nụ cười nhàn nhạt, hắn cất giọng trầm trầm: “Đừng làm tôi thất vọng”.
Ly Tâm gật đầu, kéo Tề Mặc nằm xuống giường. Dưới ánh trăng sáng, hai thân hình cuộn chặt vào nhau khiến không khí lạnh lẽo trở nên ấm áp hơn.
Lời mời
Từng ngày từng ngày trôi qua, động thái của hai gia tộc mỗi lúc một lớn, giao tranh ngày càng rõ ràng, sự ảnh hưởng ngày một rộng. Cục diện đối đầu khiến thế giới không ngừng biến động, hỗn loạn bắt đầu hình thành.
Thị trường cổ phiếu biến động với tốc độ chóng mặt, buổi sáng còn tăng lên mấy trăm điểm, đến chiều đã rớt xuống đáy vực. Chỉ số không ngừng nhảy lên nhảy xuống khiến thị trường cổ phiếu sốt sình sịch. Tuy người dân thường không biết đến sự chia rẽ trong giới hắc đạo nhưng chỉ riêng chuyện thị trường cổ phiếu không ổn định đủ khiến tất cả mọi người lo lắng bất an.
Chỉ số kinh tế không ngừng tuột dốc, mậu dịch xuất nhập khẩu của các nước bắt đầu tăng thuế quan, hoặc là ngừng cung ứng, giá dầu thô tăng đột biến, vật giá tăng lên, lạm phát bùng nổ. Tất cả những điều này khiến lòng người không khỏi nơm nớp lo sợ.
Chốc chốc lại có nơi này bị nổ tung, nơi kia bị đốt cháy. Do tin tức bị phong tỏa nên người bình thường không biết, chỉ có giới hắc đạo là hiểu rõ, thần tiên đánh nhau, người phàm gặp nạn.
Phong Vân William tựa người vào thành ghế sofa, cậu bé nở nụ cười nhàn nhạt: “Từ hôm bắt đầu động thủ đã biết có ngày hôm nay, chị sợ rồi à?”
Ly Tâm lắc đầu: “Tôi không phải sợ, mà chỉ cảm thấy sự việc căng quá”.
Thấy Ly Tâm nhăn mặt nhíu mày, Phong Vân William nhìn cô chăm chú, cậu ta nói bằng một giọng điệu không hề châm chích hay cười nhạo như thường thấy: “Bây giờ mới bắt đầu, mới chỉ động đến một góc nhỏ của núi băng. Đợi đến khi hai bên đối đầu toàn diện, chỉ e là thế giới này sẽ được phân chia lại”.
Ly Tâm không tiếp lời, đến bây giờ cô mới biết, vụ này không đơn giản là cuộc đối đầu của hai gia tộc hào môn hắc đạo như cô tưởng mà sự ảnh hưởng của nó lan ra toàn thế giới. Dầu lửa, vũ khí, hắc đạo hàng đầu đều không phải trò đùa, cuộc đua tranh này lại liên quan đến cả ba thứ đó, có thể tưởng tượng phạm vi ảnh hưởng lớn đến mức nào.
Ly Tâm thở dài: “Nếu chỉ là đua tranh về thế lực thì tôi thấy chẳng là gì, cùng lắm ai có bản lĩnh người đó thắng cuộc. Bây giờ dính dáng đến nhiều người như vậy, tôi chẳng còn ham thắng lợi nữa”.
Phong Vân William cười nhạt: “Đã đến nước này rồi mà muốn quay đầu, chị nghĩ có thể nào không?”
Ly Tâm lắc đầu: “Tôi chưa từng nghĩ sẽ quay đầu, mà bây giờ cũng chẳng quay lại được nữa”.
Nghe Ly Tâm nói vậy, Phong Vân Willi