XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Chu Ngọc

Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015

Lượt xem: 1343957

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3957 lượt.

am cất giọng nghiêm túc: “Đây chính là hiện thực, nếu không thể tiêu diệt Lam Bang, cục diện sẽ càng tồi tệ hơn. Vì vậy bây giờ xem thế lực của ai lớn hơn, thủ đoạn của ai lợi hại hơn”.
Hậu quả của việc gió lớn nổi lên mây mù kéo đến, Tề Mặc và Lam Tư đã định liệu từ lâu. Vì vậy Lam Tư mới không chịu trở mặt công khai đối địch Tề Mặc, anh ta chỉ lặng lẽ tiến hành trong bóng tối, không để Tề Mặc bắt thóp. Nhưng vụ Kim Tự Tháp Lam Bang đã quá hống hách, bọn họ tưởng có thể chôn Tề Mặc ở trong đó. Chỉ cần Tề Mặc chết, Tề Gia sẽ như rắn mất đầu và không thể đối chọi với Lam Bang. Vì vậy bọn họ mới bất chấp tất cả.
Nhưng bọn họ không ngờ Tề Mặc có thể thoát chết, đến lúc này nhân chứng vật chứng đều đủ cả. Tề Mặc có lý do để chiếm thế thượng phong. Nếu không trở mặt sẽ rơi vào tình cảnh bị Tề Mặc áp chế, vì vậy Lam Tư mới trực tiếp trở mặt với Tề Mặc, cuối cùng dẫn đến cục diện ngày hôm nay.
Hai vị lão đại còn ngồi nguyên vị trí, thế lực của hai nhà vẫn còn mạnh. Bao nhiêu năm nay chưa từng xuất hiện cuộc đối đầu tương tự, đây là lần đầu tiên lịch sử giới hắc đạo xuất hiện giao tranh quy mô lớn như vậy.
“Bé này, tôi phát hiện em hình như chẳng bận tâm? Em không oán hận chút nào sao?” Ly Tâm đột nhiên mở miệng hỏi Phong Vân William.
Phong Vân William đen mặt: “Đừng có gọi tôi là bé”.
Ly Tâm nhíu mày nhìn Phong Vân William, cô mỉm cười: “Bé này!”
Phong Vân William càng tối sầm mặt, cậu ta trừng mắt với Ly Tâm một lúc, hừ một tiếng rồi bày ra bộ dạng người lớn không chấp nhặt trẻ con: “Tôi có gì đáng oán hận chứ? Hận Tề Gia ư, chỉ là thắng làm vua thua làm giặc mà thôi. Tôi chẳng có tình cảm với gia tộc William. Người của Tề Gia không tiêu diệt bọn họ, sớm muộn cũng có ngày tôi động thủ. Còn bận tâm hả? Tôi phải bận tâm gì chứ. Cục diện ngày hôm nay là kinh điển trăm năm khó gặp”.
Ly Tâm bất giác lườm Phong Vân William. Xem ra nói chuyện tình cảm với người thuộc giới hắc đạo là sai lầm như kiểu “đàn gảy tai trâu”. Tuy cô không phải là người dễ mủi lòng nhưng chứng kiến cục diện hỗn loạn, hai nhà còn chưa bị làm sao, bên dưới đã khói mù dày đặc, vô số người bị ảnh hưởng. Cô không phải là kẻ nhẫn tâm, không cam lòng nhìn thấy cảnh tượng đó.
“Bỏ hết tư tưởng đạo đức giả của chị đi. Nếu không, cả đời này chị sẽ chẳng đạt được nguyện vọng đâu”. Ánh mắt Phong Vân William tàn độc vô cùng, Ly Tâm liền trầm mặc. Cô không ngờ Phong Vân William có thể nhìn thấu suy nghĩ của cô.
Ly Tâm đưa mắt qua Phong Vân William và cất giọng lãnh đạm: “Nếu tôi không có tình cảm thì tôi cũng không có nguyện vọng của ngày hôm nay”.
Phong Vân William hơi sững người, cậu ta định nói tiếp nhưng thần sắc đột ngột thay đổi. Phong Vân William giơ tay ra hiệu và lập tức đứng dậy đến bên cạnh Ly Tâm. Gương mặt cậu khôi phục vẻ yếu ớt ngây thơ. Ly Tâm quay đầu, thấy Tề Mặc và đám Hồng Ưng đang đi vào.
Tề Mặc vừa đi đến, Ly Tâm đứng dậy kéo Tề Mặc ngồi xuống rồi cô ra đi đằng sau hắn nhẹ nhàng bóp vai hắn. Tề Mặc nhắm mặt tựa vào người Ly Tâm, hắn không mệt mỏi, hắn chỉ là thích cảm giác này.
Đám Hồng Ưng và Bạch Ưng coi như không nhìn thấy, ai nấy ngồi vào vị trí của mình. Hoàng Ưng đưa mắt qua Lập Hộ đang đứng cung kính ở một bên và Phong Vân William đầy vẻ bất an, anh ta hắng giọng: “Ra ngoài”.
Bị Hoàng Ưng quát, Phong Vân William giật mình sợ hãi, cậu ta đưa mắt về phía Ly Tâm. Thấy Ly Tâm gật đầu, cậu ta liền đi vòng qua đám Hồng Ưng và Hoàng Ưng ra ngoài cửa. Phong Vân William đứng ngoài cửa mở to mắt nhìn Ly Tâm, bộ dạng của cậu ta trông rất đáng thương.
Vẻ mặt Ly Tâm không thay đổi, cô đã quen với cảnh tượng vừa rồi. Đám Hồng Ưng mỗi khi có chuyện cần thương lượng với Tề Mặc đều đuổi Phong Vân William ra ngoài. Tuy việc Phong Vân William đứng ngoài cửa với ở trong phòng chẳng khác gì nhau nhưng Ly Tâm không tỏ thái độ phàn nàn về thái độ của đám Hoàng Ưng. Khi chưa leo lên vị trí nữ chủ nhân của Tề Gia, cô không có tư cách ra lệnh cho bọn họ. Một khi bọn họ không phục, bọn họ tỏ ra lễ phép với cô cũng bằng không, đây chính là lời cảnh cáo của Phong Vân William.
“Lão đại, thân vương Helian, giáo hoàng Joseph và Andy Piaget mời chúng ta tham dự đám cưới con trai bọn họ ở tòa lâu đài cổ bên Italy. Lão đại, chúng ta có đi không ạ?”. Hồng Ưng lên tiếng báo cáo bằng một giọng nghiêm túc.
Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: “Bao giờ?”
“Ba ngày sau, hôn lễ tương đối gấp gáp”.
Tề Mặc không lên tiếng, chỉ nhắm mắt hưởng thụ sự xoa bóp của Ly Tâm. Hoàng Ưng ngồi ở bên cạnh cau mày nói: “Không xuất hiện thì thôi, một khi xuất hiện thì cả ba đại nhân vật ra mặt cùng một lúc”.
Ly Tâm nghe nói vậy bất giác chớp chớp mắt. Thân vương Helian là người có thế lực lớn nhất ở Trung Đông, ông ta có địa vị quan trọng trong giới dầu mỏ.
Giáo hoàng Joseph là giáo hoàng ở Vatican. Bề ngoài là giáo hoàng nhưng trên thực tế cũng là hoàng thân quốc thích, có thân phận tôn quý ở châu Âu, mạng lưới thế lực của ông ta hết sức rộng lớn.
Còn Andy Piaget xuất thân từ hoàng tộc Anh Quốc. Tuy ở Anh hoàng tộc không tham chính