Tác giả: Chu Ngọc
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1343947
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3947 lượt.
ược thay bằng cơn thịnh nộ, sát khí dần lan tỏa khắp căn phòng. Nếu nói trước đây Tề Mặc là băng thì bây giờ hắn là lửa, một ngọn lửa có thể thiêu rụi tất cả.
Thấy Tề Mặc thật sự tức giận, Bạch Ưng vội lên tiếng: “Lam lão đại, người đang ở đâu? Chúng ta đều là người thông minh nên không cần nói nhiều. Nhóm máu của cô ấy rất đặc biệt, nếu không kịp thời chữa trị sẽ xảy ra vấn đề lớn. Tôi nghĩ hai nhà cũng không muốn nhìn thấy kết quả đó”.
Lời nói của Bạch Ưng tương đối uyển chuyển, mang hàm ý cả hai bên đều hiểu rõ. Cục diện hỗn loạn chỉ khiến kẻ đứng đằng sau giật dây được lợi, đây là một điều sỉ nhục đối với cả Tề Gia lẫn Lam Bang.
Lam Tư cất giọng lạnh lùng: “Tôi trả lời anh một lần nữa, mắt anh mọc ở đâu vậy?”
Lam Đàm ở bên cạnh bất giác đưa mắt nhìn Lam Tư khi thấy anh ta phủ nhận. Anh ta đoán Ly Tâm chắc chắn đang ở trong tay Lam Tư, bởi vì nếu cô không ở đây thì dù nhân chứng vật chứng đầy đủ đến mấy cũng không dẫn đến cục diện căng thẳng như bây giờ. Có điều Lam Tư không thừa nhận chứng tỏ Lam Tư có tính toán riêng. Vì vậy Lam Đàm chỉ ho khan hai tiếng mà không mở miệng.
Giông bão nổi lên
Nghe Lam Tư nói vậy, sự phẫn nộ Tề Mặc đang cố gắng đè nén bùng phát trong giây lát, hắn lao người về phía Lam Tư nhanh như tia chớp. Tuy Tề Mặc biết lúc này giận dữ không thể giải quyết vấn đề, bình tĩnh xử lý mới là cách làm thích hợp nhất nhưng hắn không có cách nào khống chế bản thân. Hắn biết rõ hắn không thể động thủ, biết rõ kẻ ở trong bóng tối chỉ chờ đợi giây phút này, nhưng cứ nghĩ đến chuyện Ly Tâm sống chết không rõ, hắn không thể nào kiềm chế nổi. Sự phẫn nộ đã che mờ lý trí của Tề Mặc, khiến hắn chỉ có thể làm theo bản năng.
Thấy Tề Mặc tung nắm đấm về phía mình, Lam Tư tiến lên phía trước Lam Đàm. Anh ta vừa cất giọng trầm trầm: “Tốt lắm”, vừa tung người về phía Tề Mặc. Đôi mắt anh ta lộ rõ vẻ ngông cuồng và hưng phấn.
Trong phút chốc, tất cả những người có mặt ở hiện trường chỉ nghe thấy tiếng bùm bụp và tiếng gió thổi. Tề Mặc và Lam Tư có tốc độ kinh hồn, quyền cước của bọn họ có sức mạnh ít ai bì kịp. Sát khí dần lan tỏa khắp căn phòng, khiến mọi người đều cảm nhận một bầu không khí nồng nặc thú tính.
Tề Mặc thuộc loại dũng mãnh, thân thủ của hắn không tầm thường, động tác mang đầy sức mạnh. Hắn liên tục tung những nắm đấm dữ dội và chuẩn xác vào Lam Tư, mỗi chiêu của hắn đều có thể gây chết người chứ hắn không hề nể tình hay nương tay.
“Mau giao Ly Tâm cho tôi”. Tề Mặc vừa chém mạnh tay vào người Lam Tư vừa gầm lên. Ly Tâm chắc chắn đang nằm trong tay Lam Tư. Hắn không phải tin lời nhân chứng mà hắn và Ly Tâm có phương tiện liên lạc đặc biệt là đôi hoa tai. Hoa tai của Ly Tâm phát tính hiệu từ nơi này, hắn tin chắc điều đó. Nhưng căn phòng của Lam Tư rõ ràng không lớn lắm mà người của hắn không tìm thấy Ly Tâm, vì vậy nhất định là Lam Tư giở trò.
Lam Tư nghiêng người né tránh, đồng thời nở nụ cười lạnh lùng: “Tại sao tôi phải nghe theo anh?”. Nói xong anh ta tung cước về phía Tề Mặc.
Anh ta không có ý định giao Ly Tâm cho Tề Mặc. Lúc này giao Ly Tâm là việc làm ngu ngốc có thể khiến Tề Mặc bắt thóp anh ta. Mặc dù hai bên đều biết rõ có kẻ đứng đằng sau bày trò nhưng nói gì thì nói người cũng ở chỗ anh ta, nhất là Ly Tâm đang bị thương nặng. Anh ta không ngu xuẩn đến mức để Tề Mặc chiếm thế thượng phong. Hơn nữa, anh ta còn cảm thấy hứng thú về kẻ chủ mưu, anh ta muốn biết người nào dám bày mưu tính kế với anh ta và Tề Mặc.
Tề Mặc và Lam Tư không sử dụng súng cũng không ra lệnh thuộc hạ nổ súng. Hai bên đều biết rõ, lúc này sẽ là thất sách nếu hai bên tàn sát lẫn. Nhưng bình tĩnh ngồi xuống tiến hành thương lượng thì Tề Mặc lại không thể làm nổi. Ly Tâm vẫn ở trong tay Lam Tư, nếu hôm nay hắn không đòi được người, sau này sẽ càng khó khăn hơn. Không biết tình trạng của Ly Tâm thế nào? Một khi Lam Tư không chịu giao người, còn lâu hắn mới để anh ta yên ổn.
“Tề lão đại quả nhiên lợi hại”. Lam Đàm thốt lên một câu tán thưởng khi chứng kiến hai người giao đấu. Bao nhiêu năm nay anh ta chưa từng thấy Tề Mặc động thủ, hôm nay có cơ hội xem cảnh hai vị lão đại xuất chiêu, quả nhiên là điều may mắn.
Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, thần sắc của hoàng Joseph, Andy Piager và thân vương Helian vừa tán thưởng vừa lo lắng. Hai vị lão đại xuất chiêu ngoạn mục như không thể ngoạn mục hơn, khiến những người đứng ngoài xem đã con mắt. Nhưng ở vào hoàn cảnh này, họ không có tâm tư thưởng thức.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Jiaowen từ đại sảnh xông vào phòng. Đám thân vương Helian liền lùi về phía sau. Vừa vào trong phòng, Jiaowen lập tức dừng lại, anh ta không ngờ được chứng kiến cảnh đối kháng căng thẳng như vậy. Jiaowen bất giác nhíu chặt đôi lông mày.
Giáo hoàng Joseph nói to: “Jiaowen lão đại, mau lại đây”. Jiaowen không đợi không đợi ông ta mở miệng gọi đã xông đến bên ông ta.
“Jiaowen lão đại, tôi biết anh có quan hệ tốt với Tề lão đại, anh mau đi khuyên nhủ Tề lão đại, có gì chúng ta ngồi