Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Chu Ngọc

Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015

Lượt xem: 1343946

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3946 lượt.

xuống thương lượng. Làm như vậy không thể giải quyết vấn đề, lại gây mất hòa khí của mọi người”. Thân vương Helian cúi đầu nói nhỏ.
Hòa khí ư? Hai nhà có hòa khí gì chứ? Đúng là nực cười, nhưng Jiaowen không phản bác. Lúc này, Lập Hộ đi vào kể sơ qua tình hình cho Jiaowen biết.
Jiaowen chưa bao giờ chứng kiến Tề Mặc điên cuồng như bây giờ. Tề Mặc không thể nào không biết nặng nhẹ của toàn cục diện, hắn biết rõ mà vẫn động thủ, Jiaowen than thầm trong lòng, xem ra anh ta đánh giá thấp tình cảm của Tề Mặc dành cho Ly Tâm.
Jiaowen cất giọng trầm trầm: “Lúc Tề nổi giận, các ngài thử nói xem ai có thể khống chế?”
Quốc vương Joseph và thân vương Helian á khẩu. Bọn họ biết không ai có thể khống chế Tề Mặc nên mới đau đầu. Không một người nào có thể chi phối hành động của Tề Mặc là chuyện giới hắc đạo đã biết từ lâu. Nhưng bây giờ phải làm sao, Lam Tư cũng không phải nhân vật tầm thường, bị kẻ khác xông đến tận cửa bắt nạt, ai có khả năng bảo anh ta dừng tay? Tất nhiên là không thể. Bọn họ mời Tề Mặc và Lam Tư tới đây nhằm mục đích làm dịu bớt mối quan hệ của hai bên, nào ngờ tình thế càng hỗn loạn hơn.
Pằng, pằng, pằng, bên ngoài vang lên tiếng súng, tiếp đó là tiếng người nói tạp loạn. Những người ở đại sảnh đã biết xảy ra chuyện ở khu nhà của Lam Bang nên chạy hết về nơi này.
“Hai vị lão đại, các anh mau dừng tay đi. Cứ tiếp tục như vậy, chuyện ngày hôm nay bao giờ mới kết thúc”. Andy Piaget khóc không ra nước mắt.
“Đối địch Lam lão đại có nghĩa là đối địch với tôi, các người…”.
“Anh to gan thật…”
Bên ngoài liên tục truyền đến tiếng la hét và tiếng súng nổ. Giáo hoàng Joseph thấy tình hình bất ổn liền kéo thân vương Helian và Andy Piaget chạy ra ngoài. Bên trong bọn họ không có bản lĩnh áp chế thì bây giờ chỉ còn hy vọng có thể chấn áp ở bên ngoài.
Lam Tư và Tề Mặc tiếp tục giao đấu, sắc mặt Tề Mặc đanh lại, hắn vừa ra một đòn nặng vừa cau mày nhìn Lam Tư.
Chỉ trong giây lát, một luồng gió đột ngột thổi tới, Lam Tư hơi biến sắc mặt. Ánh mắt anh ta đỏ ngầu, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười tanh máu. Đồng thời, nắm đấm anh ta tung về phía Tề Mặc đổi chiêu, người anh ta hơi nghiêng về một bên.
Ngực Lam Tư đột nhiên máu tuôn ra như suối, ướt đẫm cả áo comlet trắng của anh ta. Anh ta kịp thời tung cú đấm mạnh vào dưới cổ Tề Mặc và cất giọng nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe thấy: “Nếu muốn cô ta còn sống, anh hãy tự lo liệu cho tôi”.
Tề Mặc bị Lam Tư đấm trúng vào cổ, cú đánh mạnh đến nỗi dường như nghe thấy tiếng xương gãy răng rắc. Trong chốc lát, hai người đứng đầu hai gia tộc hào môn đều bị thương, Lam Tư máu thấm đỏ ở ngực, Tề Mặc bị đánh gẫy xương cổ. Cả hai đồng loạt ngã xuống khiến đám Hồng Ưng và Lam Đàm sững sờ.
“Lão đại!”
“Lão đại!”.
Hai giọng nói hoảng hốt và bất an đồng thời cất lên, Hồng Ưng và Lam Đàm vội chạy đến đỡ Tề Mặc và Lam Tư.
Jiaowen tái mét mặt chạy đến chỗ Tề Mặc. Trong khi đó, một tâm phúc khác của Lam Tư chạy về vị trí Lam Tư bị trúng đạn rồi bay người qua cửa sổ đuổi theo thủ phạm.
Hoàng Ưng phản ứng nhanh cất cao giọng với đám người hỗn loạn ở bên ngoài: “Mau dừng tay hết cho tôi, lão đại của chúng tôi và Lam lão đại có chuyện cần thương lượng. Các người làm vậy là có ý gì? Nếu không dừng tay đừng trách chúng tôi không khách khí”.
Đồng thời, thuộc hạ của Lam Tư cũng chĩa súng về đám người đang định xông vào phòng: “Im lặng! Đây là chuyện riêng của chúng tôi và Tề Gia. Các người mau rời khỏi nơi này cho tôi. Các người muốn quấy rối cuộc đàm phán giữa lão đại của chúng tôi và Tề Gia phải không?”
Hai người đứng đầu đều bị thương, thậm chí có khả năng ảnh hưởng đến tín mạng. Do đó đám Hồng Ưng và Lam Đàm đều rất chăng thẳng. Hai bên cùng thất bại không phải là kết cục bọn họ muốn thấy, vì vậy bọn họ không thể để bên ngoài biết chuyện này.
Hậu quả của việc hai bên cùng thất bại nghiêm trọng đến mức bọn họ không dám nghĩ tới. Hai gia tộc lâm vào tình trạng rắn mất đầu không những là đại nạn của Tề Gia và Lam Bang mà còn là đại nạn của giới hắc đạo.
Hoàng Ưng và người của Lam Tư đồng thời lên tiếng, khiến những người ở bên ngoài không dám tiến thêm một bước. Hoàng Ưng nhanh chóng chỉ huy người của hai gia tộc bao vây cả căn phòng, không cho bất cứ người nào vào bên trong. Ngay cả giáo hoàng Joseph và thân vương Helian vừa chạy ra ngoài cũng bị chặn lại.
Đám giáo hoàng Joseph ngây người khi chứng kiến Tề Gia và Lam Bang bắt tay nhau chấn áp ở bên ngoài. Bọn họ không hiểu xảy ra chuyện gì, hai vị lão đại vừa rồi còn đánh nhau ác liệt, bây giờ lại nói đàm phán. Về điểm này tất nhiên là không thể lừa nổi bọn họ.
Bọn họ đoán nhất định xảy ra chuyện gì đó. Vấn đề liên thủ ở bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, bất cứ gia tộc nào bọn họ cũng không cảm thấy kỳ lạ, bởi vì thế giới này không có bạn bè mãi mãi và cũng không có kẻ thù vĩnh viễn. Nhưng từ “liên thủ” đặt lên Tề Gia và Lam Bang thì không thông một chút nào. Hai gia tộc đối địch nhau cả trăm năm bây giờ tự nhiên bắt tay, không cần nghĩ cũng biết nội tình chắc chắn không đơn giản.<


Duck hunt