Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi
Tác giả: Chu Ngọc
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1343923
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3923 lượt.
à thứ vũ khí giết người vô hình.
Hai tay Ly Tâm không thể che hết tai của cả hai người, Tề Mặc bất động trong giây lát rồi giơ tay che bên tai còn lại của Ly Tâm. Ly Tâm lắc đầu bất lực, người đàn ông trước mặt đến giờ phút này vẫn còn muốn giữ thể diện.
Cô “hừm” một tiếng, kéo tay Tề Mặt bịt tai mình, còn cô giơ cả hai tay che tai hắn. Nếu để lão đại hắc đạo bị điếc, sẽ là một chuyện cười đáng sợ vô cùng. Hồng Ưng và Hoàng Ưng đứng bên cạnh cũng vội vàng đưa tay lên bịt kín tai mình.
“Thuốc phiện ư?” Ly Tâm liền mở to mắt nhìn những bông hoa đẹp lộng lẫy. Hóa ra đây là đặc sản vùng Đông Nam Á, hoa anh túc. Lần đầu tiên Ly Tâm cảm thấy Tề Mặc hợp ý cô. Cô khoanh tay trước ngực nhìn Tề Mặc: “Nghề này có thể mang lại lợi nhuận vô cùng lớn”.
Thấy Ly Tâm lộ vẻ tán thưởng hiếm hoi với mình, Tề Mặc liền giơ tay ôm eo Ly Tâm, đưa cô đi về phía trước. Vừa đi hắn vừa giải thích: “Tôi là người buôn bán vũ khí, không phải buôn bán ma túy”. Hôm nay hắn đến đây chỉ để thông báo không cho phép bất cứ cuộc giao dịch ma túy nào trên địa bàn của hắn. Ma túy tuy là nghề làm ăn lớn nhưng cũng không thể lớn hơn vũ khí, hắn không có hứng thú.
Đứng ở lối ra, Ly Tâm thấy khói đen cuồn cuộn bốc lên trời, một mùi nồng nặc xông vào mũi cô. Từ xa xa, ánh lửa hồng chiếu sáng một vùng. Biển hoa đẹp đẽ dần biến thành biển lửa. Sắc hoa trong ánh lửa càng trở nên diễm lệ. Những đóa hoa anh túc từ từ hóa thành tro bụi trong biển lửa.
Ly Tâm bất giác sờ cằm: “Anh đúng là vừa nói đã ra tay liền. Hành động của anh cắt đứt con đường kiếm tiền của không biết bao nhiêu người. Thảo nào ở đây chẳng ai nhìn anh thuận mắt. Tôi từng nghĩ, đường đường là một lão đại hắc đạo, đi đến đâu cũng bị truy sát thì mất thể diện quá, hóa ra là vì chuyện này. Bây giờ, anh trở thành kẻ thù của cả vùng Đông Nam Á rồi”. Ly Tâm vừa nói vừa tươi cười nhìn Tề Mặc.
Đôi mắt Tề Mặc toàn một màu đỏ do ngọn lửa phản chiếu. Hắn nhếch môi cất giọng ngông cuồng: “Việc tôi làm, không ai có thể ngăn cản”.
Ly Tâm nhíu mày, ngạo mạn quá. Có điều, cô tán đồng hành động này của hắn, thuốc phiện chẳng phải là thứ tốt đẹp gì. Cô cười cười: “Vâng, địa bàn của anh, anh có thể làm chủ”. Ở một hướng khác phía xa xa lại bốc lên luồng khói đen, Ly Tâm liền hỏi: “Chuyện gì vậy? Hôm nay là ngày đốt lửa?”
Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: “Tất cả thuốc phiện sẽ biến mất trên địa bàn của tôi trong ngày hôm nay”.
Nghe Tề Mặc nói vậy, Ly Tâm sờ tay lên trán, vụ này lớn quá. Mặc dù cô không thuộc giới hắc đạo nhưng cũng từng nghe qua, Đông Nam Á là một trong những nơi sản sinh thuốc phiện lớn nhất. Tề Mặc thực sự hủy bỏ toàn bộ thuốc phiện trên địa bàn của hắn trong một ngày . Nhờ thắng Lam Bang trong cuộc đua xe, hắn đã chiếm tới hai phần ba địa bàn Đông Nam Á. Việc làm này chắc chắn sẽ là một đả kích lớn đối với giới buôn bán ma túy. Tề Mặc đúng là quá ngông cuồng, quá hống hách, nhưng đáng chết là, hành động của hắn quá tuyệt vời.
Ly Tâm bất giác cười lớn: “Có khí chất, không hổ danh bá chủ hắc đạo”.
Tề Mặc không nói một câu nào, quay người đi ra cổng về phía chiếc xe ô tô. Ly Tâm cũng bước theo hắn với tâm trạng vui vẻ. Nhưng mới đi hai bước, gương mặt cô đột nhiên sa sầm. Tề Mặc làm vậy không sai, tuy nhiên hắn đã đắc tội với giới ma túy của cả khu vực Đông Nam Á. Những ngày tháng tiếp theo của cô chắc sẽ không thể thiếu màn bom rơi đạn nổ. Nghĩ đến đây, Ly Tâm không khỏi nhăn mặt nhíu mày.
Nói Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay. Ly Tâm và Tề Mặc còn chưa đi đến cửa xe ô tô, đột nhiên có tiếng súng nổ ầm ầm. Đám thuộc hạ của Tề Mặc thấy có kẻ đánh úp lập tức chia thành hai nhóm. Một nhóm nổ súng yểm hộ Tề Mặc và Ly Tâm, một nhóm xông về nơi bắn đạn.
Thượng đế đi nghỉ
Tất cả chỉ xảy ra trong giây lát. Tề Mặc vừa vặn đi đến cổng, hắn lập tức dừng bước, nhanh chóng lùi lại phía sau. Ly Tâm đúng lúc đó bước đến bên cạnh Tề Mặc. Theo kinh nghiệm né tránh có được khi đi chôm chỉa, cô không hề nghĩ ngợi liền đổ người về phía trước. Tề Mặc và Ly Tâm trong một giây người ngả về đằng sau, người tiến lên đằng trước. Khi hai thân hình giao nhau, Tề Mặc đã lui về phía sau Ly Tâm, còn Ly Tâm lao người về phía trước Tề Mặc.
“Pằng”, một tiếng súng nổ. Thân hình Ly Tâm vừa vặn chắn trước người Tề Mặc. Cô hơi ngã về phía sau rồi lại dúi ra đằng trước. Ánh mắt Tề Mặc lóe lên một tia kinh ngạc như không thể tin nổi. Hắn liền giơ tay kéo Ly Tâm vào lòng rồi nhanh chóng lùi về khu vực an toàn phía sau cánh cổng lớn.
Ly Tâm bị Tề Mặc đưa ra sau cánh cổng, cô nằm gọn trong lòng Tề Mặc. Ly Tâm mở to mắt nhìn Tề Mặc, phát hiện thần sắc hắn lộ vẻ đầy kinh ngạc. Một cơn đau ở ngực đột nhiên dội đến, Ly Tâm cúi đầu nhìn xuống, máu ở ngực cô tuôn trào, ướt đẫm cả áo sơmi. Ly Tâm bất giác nhíu mày nhìn Tề Mặc. Lúc này hắn dồn mọi sự chú ý lên người cô. Trời ạ, sao cô đen đủi thế không biết. Cô chỉ muốn…tránh đạn thôi mà.
Tề Mặc tiếp tục nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt kỳ lạ, cô dần thiếp đi trong lòng hắn. Tề Mặc