Cô Vợ Nhỏ Cay Cú Không Chọc Được
Tác giả: Chu Ngọc
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1343920
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3920 lượt.
ậy, Ly Tâm liền đi theo Tề Mặc.
Giãy giụa
“Tề lão đại, anh đi chậm thôi”. Tuy Tề Mặc đi như bình thường nhưng một bước của hắn bằng hai bước của Ly Tâm. Ly Tâm khó nhọc đuổi theo. Tề Mặc lại có quy tắc tuyệt đối không đợi người. Thuộc hạ của hắn nhất định phải đứng vào vị trí lúc hắn ngồi xuống, nếu không sẽ xử theo gia pháp. Bị Tề Mặc bỏ lại một quãng, Ly Tâm vội chạy theo hắn, ngực cô đột nhiên đau buốt.
“Tôi không đi nổi nữa, anh đừng đi nhanh như vậy”. Ly Tâm vừa chạy vừa thở hổn hển.
“Chẳng phải cô cần hoạt động nhiều, vết thương mới nhanh khỏi sao. Mới chạy có mấy bước thôi mà”. Một giọng nói lạnh lùng vang lên ngay bên tai Ly Tâm, cô ngẩng đầu thấy Tề Mặc quay lại bên mình. Ly Tâm cười nịnh nọt: “Tôi chỉ nói là cần hoạt động nhiều, chứ có nói hoạt động mạnh đâu. Anh đi nhanh thế tôi phải chạy theo mới kịp, mà bây giờ tôi chẳng có sức để chạy”.
Thấy Ly Tâm giơ tay đỡ ngực, Tề Mặc nói lạnh nhạt: “Người muốn chết, chỉ khiến tôi mất mặt, càng trở nên vô dụng hơn”. Vừa nói hắn vừa bế Ly Tâm lên rồi nhanh chóng đi vào nhà.
Tề Mặc gật đầu: “Chúng ta nên sớm đoán ra mới phải. Mấy thứ vũ khí tiên tiến chúng ta còn chưa có, Đông Nam Á làm sao có được? Xem ra trong vụ này, Lam Bang bị chúng ta chọc vào chỗ đau rồi”.
“Không phải sao? Lam Bang tuy buôn bán vũ khí, nhưng ma túy chúng cũng không chừa. Lão đại chiếm cứ Đông Nam Á, khiến nguồn hàng giảm đi 30%. Đây là một tổn thất lớn đối với Lam Bang. Mọi người chắc cũng biết nguồn cung cấp ma túy chủ yếu của Lam Bang chính là Đông Nam Á”. Lập Hộ vừa uống một hớp rượu vừa từ tốn mở miệng, gương mặt anh ta vẫn tươi cười rạng rỡ.
Ly Tâm thờ ơ nghe đám đàn ông nói chuyện, toàn đề tài vũ khí và ma túy, không phải hứng thú của cô. Liếc thấy Tề Mặc không chú ý đến mình, Ly Tâm liền giơ đôi đũa về đĩa thịt nướng gần chỗ cô nhất.
“Ăn đồ của cô đi”. Một giọng nói đanh thép vang lên. Đôi đũa của Ly Tâm dừng lại trong không trung. Cô ngẩng đầu nhìn Tề Mặc, thấy ánh mắt của hắn có chút mất kiên nhẫn.
“Tôi đã khỏi rồi, tôi không ăn mấy thứ này nữa. Tôi muốn đồ trước mặt anh”. Bày đồ ăn ngon trước mặt mà không cho Ly Tâm động đến, khác nào muốn lấy mạng cô. Ly Tâm lập tức trở mặt, chẳng cần biết ai là chủ nhân, ai là đầy tớ.
Thấy Ly Tâm trừng mắt nhìn mình mà không ngoan ngoãn như mọi ngày, Tề Mặc gật đầu, cất giọng lạnh lùng:” Rất tốt. Cô đã khỏe hẳn thì đi lái xe cho Hắc Ưng”.
Ly Tâm lập tức đảo mắt về phía người đàn ông được gọi là Hắc Ưng. Cô bị giáng chức rồi, từ làm đầy tớ của Tề Mặc xuống làm lái xe của Hắc Ưng. Như thế có nghĩa là, cô không còn cơ hội tiếp cận Tề Mặc, không thể tìm ra tung tích của Tùy Tâm.
Ly Tâm còn đang tập trung suy nghĩ, giọng nói lạnh lẽo của Tề Mặc tiếp tục vang lên: “Tốt lắm. Những ngày này tôi cần đi tới mấy chỗ nhiều đạn bom nguy hiểm. Tôi đúng là đang cần một tài xế có kỹ thuật giỏi, để có thể thoát khỏi vòng vây”.
Nghe vậy, Ly Tâm lập tức ôm ngực, nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt đau khổ: “Tôi vẫn chưa khỏi, ngực đau quá”. Lập Hộ và Hoàng Ưng ngồi đối diện bật cười thành tiếng, Hồng Ưng vốn trầm tĩnh cũng cười cười nhìn Ly Tâm.
Tề Mặc đảo mắt qua người Ly Tâm rồi nhìn xuống khay thức ăn trước mặt cô. Ly Tâm tỏ ra ngoan ngoãn: “Tôi ăn đồ này thì hơn”. Vừa nói, cô vừa miễn cưỡng đưa thức ăn bổ dưỡng vào miệng. Vì miếng ăn mà phải ra chiến trường, tất nhiên là cô sẽ chọn cách nhẫn nhịn. Vì cái miệng mà bị thương thì có thể suy tính lại, chứ vì cái miệng mất mạng thì khỏi cần nghĩ.
Cướp lấy
Thấy Ly Tâm ngoan ngoãn cúi xuống ăn đồ trước mặt, Tề Mặt hài lòng gật đầu. Hắn nói với Hồng Ưng: “Lam Bang sản xuất bao nhiêu đồ công nghệ cao tương tự? Có cách nào phá giải không?”. Đối đầu với Lam Bang hắn không sợ. Bao nhiêu năm nay hai bên luôn tìm cách dồn đối phương vào chỗ chết. Đây chẳng phải là chuyện bí mật gì. Nhưng việc Tề Gia không có tin tức về những thứ công nghệ cao Lam Bang nghiên cứu là điều không thể tha thứ.
Hồng Ưng lắc đầu: “Không ạ. Do mấy đồ đó xuất hiện ở Đông Nam Á lần này, Bạch Ưng mới mò ra đầu mối từ Lam Bang. Hiện tại vẫn chưa có cách phá giải ạ”.
Nghe vậy, Tề Mặc sa sầm mặt, ánh mắt lóe lên tia phẫn nộ. Hắn từ từ quay sang Ly Tâm đang cúi gầm mặt ăn cơm. Hôm đó Ly Tâm làm thế nào phát hiện ra? Nếu cô có thể phát hiện thì hắn cần gì đi tìm đâu xa mà có ngay cao thủ trước mặt.
“Ly Tâm…”
Nghe vậy Tề Mặc liền cau mày. Có lẽ vừa rồi do hắn dùng lực mạnh quá. Hắn kéo Ly Tâm dựa vào người mình rồi giơ hai tay cởi cúc áo trước ngực Ly Tâm, để kiểm tra vết thương.
Những ngày vừa qua, vết thương của Ly Tâm đều do Tề Mặc bôi thuốc và băng bó. Ban đầu, Ly Tâm còn thấy phẫn nộ và ngượng ngùng. Nhưng sau đó cô quen dần, không có cảm giác gì khác. Vì vậy, khi Tề Mặc cởi cúc áo Ly Tâm, cô hoàn toàn không có bất cứ phản ứng nào. Vết thương bắt đầu lên da non thành sẹo, chẳng có gì bất thường. Ly Tâm đưa mắt đi chỗ khác để Tề lão đại muốn làm