Tác giả: Tuyết Linh Chi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341260
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1260 lượt.
ủa em.”
Giản Tư không rút tay ra, nước mắt chảy dài từng hàng, cô cũng cười, nhìn anh như nhìn một đứa trẻ. “Thành Hạo, năm năm rồi, mọi thứ đều thay đổi.” Cô hít sâu một hơi, khẽ rút tay ra, bước đến bên Hề Kỷ Hằng, lần đầu tiên cô thân mật khoác tay anh ta. “Thành Hạo, đừng có quay đầu nhìn về quá khứ mãi thế, anh nên tiếp tục bước đi trên con đường của mình, anh không nợ gì em cả.”
Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt tuấn tú của Hề Thành Hạo, anh không cử động, cứ đứng quay lưng lại với cô và Hề Kỷ Hằng. “Giản Tư, đừng đi.” Anh yếu ớt cầu xin. Sau năm năm anh lại đánh mất cô một lần nữa, tại sao trái tim anh vẫn đau đớn dữ dội? Ai nói mọi thứ đều thay đổi?! Ít ra nỗi đau này không hề thay đổi! Trong chớp mắt nó vẫn làm anh yếu ớt suy sụp, không còn là anh nữa.
Hai tiếng “đừng đi” như giáng một đòn mạnh vào lồng ngực Hề Kỷ Hằng rất đau, vì Hề Thành Hạo mà đau, một người đàn ông cao ngạo như Hề Thành Hạo, không ngờ lại phải thốt lên câu nói bất lực thế.
Giản Tư cũng không dám nhìn Hề Thành Hạo, cô nói với anh như nói với mình. “Hồi đó yêu anh, tôi không hề hối hận, bây giờ cự tuyệt anh, tôi cũng không hối hận.” Người cô bất giác rung động, cô chợt hiểu ra mình đã nói dối. Yêu anh, cự tuyệt anh, cô thật sự không hối hận, nhưng cô hối hận… hồi đó cô không nên chia tay anh mới phải.
“Đi thôi!” Hề Kỷ Hằng thở dốc, lôi Giản Tư đi, anh không muốn đứng quan sát chuyện tình cảm của hai người, anh chỉ cần biết Giản Tư đã từ chối Hề Thành Hạo là đủ rồi.
Lúc bọn họ đi đến gần cánh cửa nhỏ, Hề Thành Hạo mới chậm rãi quay đầu nhìn, chỉ thấy cơ thể bé nhỏ của Giản Tư bị lôi về phía trước, đuôi tóc dài lướt qua trong nắng, sau đó con đường tối om sau cánh cửa nuốt gọn mọi thứ.
Anh đứng đó một lúc, mỉm cười chua chát nhìn đám hoa cỏ xơ xác trong vườn hoa, lần này… anh đã cố gắng hết khả năng rồi, mặc dù không thành công, nhưng ít ra sau này anh sẽ không phải hối hận vì đã không níu kéo cô.
Hề Đồng Tiên tự hào nhìn đứa con đang phát biểu đôi lời chúc mừng trên sân khấu, mặc dù mặt mũi trắng bệch, nhưng nhờ sự giúp đỡ của người điều khiển nghi thức buổi lễ và đôi vợ chồng son, bài phát biểu của Hề Thành Hạo xúc tích nghiêm trang mà không kém phần hài hước, nhận được sự tán thưởng nồng nhiệt cùa đám đông bên dưới.
Hề Đồng Tiên nhìn người vợ đang ngồi im lặng bên cạnh, Thành Hạo là cục cưng của bà, nhẽ ra lúc này bà phải vui vẻ sung sướng mới phải, cớ sao lại im như thóc? “Sao thế, Triệu Trạch, khó chịu chỗ nào à?” Khuôn mặt nặng nề của vợ làm ông giật mình.
Triệu Trạch miễn cưỡng cười cười, “Không sao.”
Hề Đồng Tiên nghe thế liền an tâm, mỉm cười nhìn về phía đứa con trai rạng ngời của mình. Triệu Trạch cũng đang nhìn con, đột nhiên nói: “Đồng Tiên, có phải tháng sau anh định mở cuộc họp hội đồng quản trị để giao toàn quyền quản lý tập đoàn cho Thành Hạo?”
Hề Đồng Tiên gật đầu, “Đúng thế, mặc dù Thành Hạo vừa từ nước ngoài trở về, nhưng anh thấy nó rất có kinh nghiệm, mấy vụ làm ăn vừa rồi đều xử lý tưong đối tốt. Hồi ở Mỹ nó cùng mấy người bạn mở công ty, lúc đầu anh định phản đối, nghĩ thay vì nghịch ngợm chẳng thà nó tập trung học hành, bây giờ xem ra, em đã đúng khi ủng hộ nó, nó không trờ thành con mọt sách chỉ biết đánh trận trên giấy.”
Triệu Trạch thờ ơ nghe chồng khen ngợi, cau mày lạnh lùng nói, “Đừng giao lại công ty cho nó vội, để từ từ xem sao!”
Thái độ của vợ làm Hề Đồng Tiên sững người, trước đây không phải lúc nào bà cũng ra sức tán đồng việc rèn luyện con trai, bảo ông mau chóng nhường ghế, sao bây giờ lại bảo đừng vội?
Triệu Trạch cũng cảm thấy khẩu khí của mình cứng rắn quá, vội cười nói, “Nhìn con nhà người ta kết hôn, em cũng nóng ruột quá. Đừng để nó bận rộn quá, không có hơi sức đâu yêu đương thì làm sao? Đợi nó kết hôn rồi, kinh nghiệm cũng phong phú, thì anh về hưu. Vội gì chứ?”
Hề Đồng Tiên cười thành tiếng, thản nhiên nói: “Tuân lệnh phu nhân.”
Triệu Trạch nhìn con trai rời khỏi sân khấu, mấy cô chân dài liền bám theo anh ta, bà nheo mắt, cười nhạt một tiếng.
Oán hận
Ngày mẹ cô xuất viện, nhờ sự giúp đỡ của người giúp việc và tài xế do Hề Kỷ Hằng phái đến, Giản Tư đã hoàn thành gọn nhẹ các thủ tục cần thiết, đưa mẹ đến căn nhà mới. Suốt chặng đường Giản Tư rất căng thẳng, chỉ sợ mẹ sẽ có phản ứng dữ dội khi chuyển đến nhà mới. Nhưng bà dường như rất giữ thể diện, trước mặt người ngoài bà không nói một câu nào khiến Giản Tư khó xử.
Nhìn mẹ nằm trên chiếc giường rộng rãi sáng sủa, thư thái nhắm mắt chuẩn bị ngủ, Giản Tư mới có thể yên tâm. Lúc cô đang định ra ngoài thì bị mẹ gọi giật lại, Giản Tư khẽ rùng mình, đưa tay đóng cửa lại.
“Cái cậu họ Miêu đó… sẽ cưới con chứ?” Khổng Tú Dung khẽ vuốt ve ga giường êm ái, cất giọng nhẹ nhàng hỏi cô, khổ sở bao năm nay, bà đã không cự tuyệt nổi căn phòng tràn ngập ánh nắng này. Căn phòng cũ kĩ, chật chội, ẩm ướt, tối om giống như cơn ác mộng bà không muốn quay đầu nhìn lại, bà cố gồng mình chịu đựng bởi vì không còn lựa chọn n