Tác giả: Tuyết Linh Chi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341264
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1264 lượt.
Tư đờ người nhìn bông hoa cúc đặt bên cạnh phần mộ mẹ của Triệu Trạch, một bông hoa cúc, một lời xin lỗi, người đàn bà đó đã rũ bỏ hết mọi cảm giác tội lỗi, tiếp tục đắm mình trong cuộc sống hạnh phúc của mình. Cũng như năm năm trước, sau khi nói những lời độc ác ép bố cô vào con đường chết, bà ta lại ung dung hưởng thụ phú quý, chẳng hề có chút áy náy. Thế mà hôm đó bà ta còn trợn mắt dõng dạc tuyên bố không liên quan gì đến cái chết của bố cô trước mặt người mẹ đã chịu đủ khổ sở dày vò của cô.
Cô quỳ xuống, cầm bông hoa cúc lên, nhìn một cái, rồi vứt xuống đất, dẫm nó nát bét.
Năm năm trước, cô đã nhẫn nhịn, bởi vì cô còn có thể tự trách mình si tình mông muội, nhưng bây giờ thì sao? Cô thà làm gái bao hèn hạ cũng không đến quấy nhiễu gì đại thiếu gia nhà họ Hề, nhưng tại sao người sai vẫn là cô? Tại sao chỉ có cô gánh chịu nỗi đau xé nát tâm can này?
Chẳng nhẽ chỉ tại cô và bố mẹ cô có thân phận thấp hèn sao?!
Cô không phục! Lần đầu tiên trong hơn hai mươi năm nay cô không phục! Lần này cô không hề sai! Từ đầu đến cuối cô đều không sai! Cô không khóc, chảy dài trên gò má là dòng nước mưa lạnh giá, không phải nước mắt của cô. Người đáng khóc không phải là cô! Lúc Hề Thành Hạo đội mưa lao như bay từ bậc thanh xuống, lúc cô nghe thấy tiếng bước chân quay đầu ra nhìn anh ta, khóe môi cô hiện ra một nụ cười nanh ác, ông trời có lẽ rất công bằng phải không? Ai làm sai thì người đó sẽ bị trừng phạt! Hề phu nhân… hi vọng đến phút cuối thứ chảy ra từ mắt bà không phải là nước mắt, mà là máu tươi!
Hề Thành Hạo lao đến bên cô, đập vào mắt anh là khuôn mặt yếu ớt, đau đớn, mông lung của cô.
“Tư Tư… Anh vừa nghe nói!” Hề Thành Hạo cau mày.
Giản Tư nhìn bức ảnh trên phần mộ mẹ, không nói gì.
“Về thôi.” Hề Thành Hạo nhìn bộ quần áo sũng nước của cô, xót xa nhăn nhó.
“Anh về đi, cảm ơn anh đã đến.” Cô lạnh lùng nói.
“Tư Tư!” Anh không nhịn nổi nữa, bất ngờ kéo tay cô, cô đang run rẩy, anh lo lắng sờ lên trán cô, cô cố chấp gạt ra, đến mức này cô còn hờn dỗi cái gì nữa? Anh giữ chặt cằm cô, áp lên trán cô, “Em bị sốt rồi! Mau theo anh xuống núi!”
Báo thù
Trong phòng bệnh vang lên tiếng nước chảy tí tách từ bình truyền nước, Giản Tư lặng nhìn, mặt không chút cảm xúc, không biết đang nghĩ gì, Hề Thành Hạo ngồi trên ghế cạnh giường, lặng lẽ nhìn cô.
“Ngủ một chút đi.” Anh đặt tay lên thành giường trầm giọng nói.
Hàng mi cong dài của cô khẽ lay động, “Anh đi đi.” Giọng cô yếu ớt nhưng kiên quyết.
Hề Thành Hạo cau mày, “Tư Tư! Em đừng như thế nữa! Em coi anh như một người bạn bình thường không được sao?”
Hề Thành Hạo nghiến rắng, “Được, con về ngay đây.” Anh phải đứng trước mặt bà, hỏi cho rõ ngọn ngành!
Không yên tâm để Giản Tư ở bệnh viện một mình, anh gọi điện cho Trương Nhu và bảo chị không được nói với Hề Kỷ Hằng. Anh rút di động của Giản Tư trong túi áo mình, khi nãy cô mê man không biết trời trăng gì, nên anh cầm hộ cô, chiếc di động cài đặt chế độ rung hiển thị mấy chục cuộc gọi nhỡ, không cần xem cũng biết là ai. Anh không muốn Hề Kỷ Hằng tìm cô, ở bên cạnh cô, nên đã tắt nguồn di động.
Trương Nhu mang cháo nóng từ nhà đến, ra sức ép Giản Tư ăn. Chị hài lòng nhìn khuôn mặt có chút sắc máu sau khi hạ sốt của cô. Giản Tư lúc bị bệnh trong càng đáng thương, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch ỉu xìu, phảng phất nét đáng yêu trời ban, nhìn cô như vậy, chị cũng không khỏi có ý nghĩ muốn được che chở cho cô. Chính Lương đã kể hết cho chị nghe những khúc mắc trong quá khứ của Hề gia và Giản Tư, nhan sắc kiều diễm của cô làm Trương Nhu chua xót nghĩ đến cụm từ cũ rích “hồng nhan bạc mệnh”, xem ra cho đến lúc này, nhan sắc chỉ đem lại cho Giản Tư toàn bất hạnh.
Sau khi hạ sốt, Giản Tư mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, mồ hôi chảy ra đầm đìa.
Tảng sáng, Hề Thành Hạo mới quay lại bệnh viện. Trương Nhu tinh mắt nhận ra khuôn mặt tuấn tú của anh hơi sưng đỏ, khóe mắt đọng lại vệt máu khô màu nâu sẫm. Hề Thành Hạo không bận tâm đến ánh mắt người khác, anh bước đến cạnh giường bệnh, nhẹ nhàng nắm chặt bàn tay thò ra ngoài của Giản Tư, lưu luyến đặt nó vào trong chăn.
Chỉ một cử chỉ khẽ khàng như thế, cũng khiến Giản Tư chậm rãi mở mắt, đôi mắt trong veo mơ màng chuyển động, Hề Thành Hạo đờ người ra nhìn, cô vẫn xinh đẹp như thế, đẹp đến nỗi anh sẵn lòng giao nộp tất cả những gì mình có.
“Tư Tư, mau khỏe lại nhé. Em khỏe lại rồi, chúng ta sẽ đi đăng kí kết hôn.” Anh cười, giọng ngọt ngào chiều chuộng.
“Không!” Mắt cô lóe lên tia hận thù, cơn mơ màng lập tức tan biến, cô từ chối mà không cần nghĩ.
“Nghe lời anh.” Hề Thành Hạo đưa tay sờ vầng trán ướt mồ hôi của cô, “Không phải em hận anh, hận mẹ anh sao, còn có cách báo thù nào tốt hơn là kết hôn với anh?” Lý luận kì quái của anh làm Trương Nhu và Tưởng Chính Lương đưa mắt nhìn nhau.
Giản Tư cụp mắt, dường như đang suy nghĩ, hàng mi dày đặc che lấp tia lạnh lẽo lóe lên trong chớp mắt, đã bao nhiêu lần cô cảm thấy bi ai vì hiểu quá rõ con người Hề Th