Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341268
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1268 lượt.
ì?"
"Hả?" Đường Mật Điềm sửng sốt nhìn thái độ của Mễ Tu Dương, vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi, chỗ ngồi của tôi không được thoải mái, còn tôi lại ưa vận động." Lòng rất băn khoăn, rõ ràng cô đạp về phía Ôn Kỷ Ngôn, đá cũng đá về phía đó, sao lại nhầm, đạp, đá vào Mễ Tu Dương?
Đương nhiên Đường Mật Điềm không thể ngờ, cô đạp, đá đúng vị trí, phương hướng, nhưng bị Mễ Tu Dương giở trò, cố tình thò chân sang, chặn đường.
"Không sao, không sao!" Mễ Tu Dương xua tay, cười tươi nói với Đường Mật Điềm, "Tôi cảm thấy, gọi cô là Đường tiểu thư, thì phần khách sáo, không biết có thể gọi tên cô không? Đương nhiên, cô cũng không cần gọi tôi là Mễ tiên sinh, như thế sẽ khiến tôi mất tự nhiên!"
"À, cũng được!" Đường Mật Điềm vội trả lời: "Anh thấy như thế nào tiện thì gọi như thế!"
"Đường Mật Điềm? Mật Điềm? Một cái tên rất ngọt ngào!" Mễ Tu Dương cười dịu dàng: "Nhưng tôi thấy, gọi Đường Đường hoặc Điềm Điềm sẽ tự nhiên hơn!"
Ôn Kỷ Ngôn liếc nhìn Mễ Tu Dương, cái đó gọi là những ý tưởng lớn gặp nhau sao? Anh cũng thích gọi cô là Điềm Điềm!
"Điềm Điềm, cô có thể gọi tôi là Đại Mễ, hoặc Tiểu Mễ!" Mễ Tu Dương cười, nhe hàm răng trắng bóng đều tăm tắp.
"Đại Mễ, Tiểu Mễ?" Ôn Kỷ Ngôn không nén được, xen vào: "... đều không hay, tốt nhất gọi Mễ Mễ đi!" Nói đến đây sực nhớ đến bà mối Mi Mi vừa ra ngoài, anh không nhịn được, bật cười "khục" một tiếng.
Đường Mật Điềm lừ mắt nhìn anh, Ôn Kỷ Ngôn lập tức hắng giọng, ngồi thẳng người, nghiêm túc nhìn Mễ Tu Dương.
"Ngôn Ngôn, sao cô biết bố mẹ tôi thích gọi tôi là Mễ Mễ?"
Mễ Tu Dương vui vẻ nhìn Ôn Kỷ Ngôn, rồi nhìn Đường Mật Điềm: "Tôi vốn muốn nói với hai bạn cứ gọi tôi là Mễ Mễ, nhưng chỉ sợ các bạn cười, nên lại thôi!"
"Ha ha, cái đó có gì đáng cười? Mễ Mễ, Mễ Mễ cũng rất..." Đường Mật Điềm không tìm được từ nào thích hợp, nên bỏ lửng.
"Cũng rất đáng yêu?" Mễ Tu Dương hớn hở tiếp lời, cười sảng khoái: "Nhưng ở đây đáng yêu nhất là cô!".
Đường Mật Điềm chỉ lịch sự mỉm cười.
"Điềm Điềm, không biết, ấn tượng của cô về tôi thế nào?"
Mễ Tu Dương bất ngờ đổi chủ đề, hỏi thẳng Đường Mật Điềm, khác hẳn tính cách vốn dĩ của anh.
"Hả?" Đường Mật Điềm hơi sửng sốt, rồi ngại ngùng nói: "Anh rất tốt!"
"Không biết, ấn tượng của Ngôn Ngôn về tôi thế nào?" Mễ Tu Dương rót nước cho Ôn Kỷ Ngôn, ánh mắt dịu dàng hỏi.
"Anh cũng được!" Ôn Kỷ Ngôn cố ép giọng cho giống phụ nữ, chậm rãi liếc nhìn Mễ Tu Dương: "Chỉ kém Điềm Điềm nhà tôi một chút xíu!"
"Khặc... khặc..." Đường Mật Điềm hắng giọng, ý tứ lườm Ôn Kỷ Ngôn, bà Đường và bà mối không biết đã quay về từ lúc nào, nói thẳng như thế, dễ khiến người ta mếch lòng.
"Ngôn Ngôn cô thẳng tính thật đấy!" Mễ Tu Dương cười, rồi bồi thêm một câu: "Tôi rất thích!"
"Ặc... ặc... ặc..." Lần này, Đường Mật Điềm bị sặc nước bọt, ho sặc sụa, mặt đỏ ửng.
Ôn Kỷ Ngôn vội quay người, nhẹ nhàng vỗ lưng Đường Mật Điềm "Cậu đúng là, uống trà mà cũng bị sặc? Lớn thế rồi!"
"Điềm Điềm, không sao chứ?" Mễ Tu Dương quan tâm hỏi.
Đường Mật Điềm định thần lại, xua tay, "Tôi không sao!" Chính câu "tôi rất thích" của Mễ Tu Dương làm cô phát hoảng, nhưng mong đó chỉ là do cô quá nhạy cảm mà thôi.
"Vậy chúng ta tiếp tục!" Mễ Tu Dương cười rạng rỡ nhìn Ôn Kỷ Ngôn, rồi chuyển sang Đường Mật Điềm, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của cô, thản nhiên nói: "Điềm Điềm, mặc dù hôm nay chúng ta lần đầu gặp mặt, nhưng hi vọng cô không quá căng thẳng!"
"Tôi không căng thẳng!" Đường Mật Điềm nói ngay.
"Ờ, thực ra thì, gặp gỡ xem mặt chỉ là cách để bạn bè quen nhau, nếu chúng ta không phù hợp, tôi thấy có thể trở thành bạn bè, được không?" Mễ Tu Dương nói một cách uyển chuyển.
Đường Mật Điềm lập tức gật đầu phụ họa: "Đúng, anh nói rất đúng." Nhưng, các đôi đi xem mặt nhau, đa phần không có ý nghĩ như Mễ Tu Dương, cho nên, nếu không thành công, họ hầu như đều không liên lạc nữa, đừng nói có thể trở thành bạn bè.
Mễ Tu Dương chuyển ánh mắt sang Ôn Kỷ Ngôn, nhẹ nhàng hỏi: "Ngôn Ngôn, cô thấy sao?"
Ôn Kỷ Ngôn cố kiên nhẫn, nói thẳng: "Hai người nói đều đúng!"
"Điềm Điềm, nói thật là, tôi đi xem mặt cũng khá nhiều, lần đầu mới gặp được cô có ý nghĩ giống tôi." Mễ Tu Dương nhẹ nhàng nói: "Đây cũng coi như là sự đồng thuận ngầm."
"Đúng, đồng thuận ngầm." Đường Mật Điềm nhanh nhảu phụ họa, lừ mắt với Ôn Kỷ Ngôn bởi anh ta đang lén kéo áo cô ở dưới gầm bàn, rồi nở nụ cười rất khách khí nói với Mễ Tu Dương: "Mễ tiên sinh, anh nói, anh đi xem mặt khá nhiều lần, chẳng lẽ, không ưng cô gái nào?"
"Gọi tôi là Đại Mễ, Tiểu Mễ, hoặc Mễ Mễ!" Mễ Tu Dương không trả lời, chỉ nhắc lại.
"Được rồi, Đại Mễ, anh có thể cho tôi biết, vì sao không?" Đường Mật Điềm cảm thấy rất hứng thú với "tình sử" của Mễ Tu Dương. Vì lúc này, ngoài chủ đề đó, cô thật sự không biết nói gì, hơn nữa, còn đang thấp thỏm lo Ôn Kỷ Ngôn làm lộ bí mật, cho nên chuyển sự chú ý vào Mễ Tu Dương là sáng suốt.
"Nguyên nhân thực ra rất đơn giản!" Mễ Tu Dương tươi cười, giơ ngón tay cái, "Chỉ có một!"
"Là gì?" Đường Mật Điềm và Ôn Kỷ Ngôn đều tò mò