Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta

Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341273

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1273 lượt.

rai hơn Ngô Tôn, cho nên Mễ Tu Dương mới thích anh!
Không lấy ai ngoài anh!" Đường Mật Điềm trêu Ôn Kỷ Ngôn, sau đó mắt thoáng thấy túi rác ở trước cửa nhà, cau mày. Tay chắp eo quát: "Ôn Kỷ Ngôn, tôi đã nói với anh rồi, phải dọn dẹp nhà cửa, tại sao còn chưa đổ rác, anh không muốn ăn bữa tối hả?"
"Tôi vừa về nhà, chị lớn ơi!" Ôn Kỷ Ngôn nhăn nhó trả lời.
"Ai là chị lớn?" Đường Mật Điềm tức giận trừng mắt, nghiến răng. "Được rồi, chị nhỏ!" Ôn Kỷ Ngôn xua tay cầu hòa.
"Ai là chị nhỏ? Ôn Kỷ Ngôn anh muốn chết hả!" Mật Điềm lừ mắt kéo tai Ôn Kỷ Ngôn, "Nói cho anh biết, anh mới là chị nhỏ, bây giờ đi đổ rác đi, đổ xong thì về lau nhà, làm không xong thì đừng ăn cơm!"
"Ôi nhẹ thôi..." Ôn Kỷ Ngôn hơi né người, nhưng không ra phản kháng, nhếch mép cười: "Biết rồi, tôi đi đổ rác rồi về lau nhà!"
"Thế còn được..." Đường Mật Điềm buông tay, rồi đi đến ngồi vào salon, ăn nốt quả táo dở: "Tôi giám sát anh, nhanh tay một chút!"
Ôn Kỷ Ngôn một tay cầm túi rác, một tay xoa vào bên tai bị Đường Mật Đường kéo, nhếch mép cười, trước nay anh chưa hề biết, hóa ra bị người khác sai bảo bắt làm việc, lại có thể khiến anh vui như vậy! Lòng bỗng hoài nghi, có phải mình thuộc khuynh hướng ưa ngược đãi?
Khi thấy Ôn Kỷ Ngôn đổ cả chậu nước ra sàn chuẩn bị lau, Đường Mật Điềm kinh ngạc, nhảy khỏi salon giật chậu nước trong tay Ôn Kỷ Ngôn, bực bội hét lên: "Ôn Kỷ Ngôn, anh làm gì thế?"
"Hắt nước, lau nhà!" Ôn Kỷ Ngôn vô tư trả lời.
"Như thế này mà gọi là hắt nước à?" Rõ ràng là định biến nhà thành ao, Đường Mật Điềm bứt rứt đấm ngực, suýt tắc thở vì tức.
"Tôi chỉ là hắt hơi nhiều một chút thôi mà!" Ôn Kỷ Ngôn lo lắng nhìn Mật Điềm: "Chẳng lẽ tôi lại làm sai?" Đại thiếu gia như anh thật sự chưa từng lau nhà, cho nên không có kỹ năng, cũng không thể trách anh.
"Anh cất chậu đi, nhà để tôi lau!" Đường Mật Điềm hít thở sâu cuối cùng cũng nén được cơn giận, bình tĩnh nói: "Đưa chổi lau cho tôi!"
"Ồ, được!" Ôn Kỷ Ngôn ngoan ngoãn nghe lời, đưa chổi lau cho cô, nhìn khuôn mặt hầm hầm tức tối của Đường Mật Điềm, ngại ngần nói: "Điềm Điềm, xin lỗi, tôi không cố ý."
"Anh không cố ý, chỉ không biết làm chứ gì?" Đường Mật Điềm bực bội vặn lại.
"Đúng đấy, Điềm Điềm, sao cô biết? Cô thật hiểu tôi quá!" Ôn Kỷ Ngôn nhanh miệng đối đáp, rồi giải thích: "Ở nhà tôi chưa bao giờ làm việc này, cho nên không biết làm, cũng là bình thường."
Đường Mật Điềm phớt lờ không thèm nghe, cắm cúi lau nhà.
Thấy Đường Mật Điềm không chút hứng thú với cuộc sống đại thiếu gia của anh, Ôn Kỷ Ngôn ngượng ngùng nói: "Điềm Điềm, không phải cô giận thật đấy chứ, được rồi, không biết lau nhà là lỗi của tôi, tôi sẽ học là được chứ gì?"
"Anh thật sự muốn học?" Cuối cùng Đường Mật Điềm cũng ngẩng lên, nhìn Ôn Kỷ Ngôn.
"Cô dạy tôi, chắc chắn tôi sẽ học." Ôn Kỷ Ngôn nói dứt khoát.
"Ra cạnh tủ lấy hai miếng lau nhà đem lại đây!" Đường Mật Điềm cất cây lau nhà vào toilet, rồi cầm giẻ lau Ôn Kỷ Ngôn vừa mang đến, sau khi mỗi người cầm một miếng, liền nói: "Làm theo tôi, quỳ nửa người, đặt giẻ lau trên sàn, rồi đẩy đi đẩy lại, cứ thế biết chưa?"
"Cái này rất đơn giản, tôi làm được!" Ôn Kỷ Ngôn vốn thông minh, nhìn là hiểu ngay, bắt chước tư thế, động tác của Đường Mật Điềm, bắt đầu lau có vẻ khá thành thạo. "Rất tốt, anh thông minh đấy!" Đường Mật Điềm mỉm cười.
"Đúng thế, tôi rất thông minh, lau thế này đúng chưa?"
"Ờ, đúng rồi!" Đường Mật Điềm buột miệng khen, sau đó cất giẻ lau, rửa tay, rồi thản nhiên nói, "Anh đã biết làm, vậy lát nữa phòng khách, toilet, phòng ngủ, nhà bếp lau luôn một thể nhé!"
"Trời!" Ôn Kỷ Ngôn trố mắt, công trình đồ sộ như vậy, vừa nghe đã nhức đầu.
"Đúng thế!" Tâm trạng Đường Mật Điềm đang rất tốt, cười tươi nói: "Bây giờ tôi đi nấu cơm, nếu anh không làm xong, tối nay đừng ăn cơm!"
"Thật sao?" Mặt Ôn Kỷ Ngôn thuỗn ra.
"Ôn Kỷ Ngôn, anh biết đấy, tôi không đùa với anh!" Nói xong Đường Mật Điềm đi vào bếp, bắt đầu làm bữa tối.
Nghĩ đến bữa tối, Ôn Kỷ Ngôn khó nhọc nuốt nước bọt, sau đó hăng hái bắt tay vào việc.
Tiếng chuông cửa vang lên, Ôn Kỷ Ngôn gọi vọng vào bếp: "Điềm Điềm, có người gọi cửa!"
"Anh không biết mở cửa à!" Đường Mật Điềm đang bận nấu cơm, giọng hơi gắt: "Tôi đang nấu cơm!"
"Ồ được!" Ôn Kỷ Ngôn vứt giẻ lau xuống, chạy đi mở cửa. "Ai đấy?" Sau đó trợn mắt nhìn thấy Mễ Tu Dương cũng đang trợn mắt, miệng há to có thể nhét vừa con gà.
Lúc này Ôn Kỷ Ngôn vẫn mặc bộ váy áo khi đi xem mặt, nhưng mái tóc giả bị lệch sang bên, váy vén cao lúc lau nhà, khuôn mặt được trang điểm kỹ, đã nhòe hết son phấn, chỉ còn những đường loang lổ, lông mi giả dính vào nhau, bộ dạng lúc này kinh dị hết nỗi.
"Ngôn Ngôn, trông cô lúc này có thể đóng phim kinh dị được đấy?" Mễ Tu Dương sau một hồi trố mắt, cuối cùng mới mở miệng: "Cô thật biết cách khiến tôi kinh ngạc! Mặc dù kinh ngạc đến phát khiếp!"
"Anh đến đây làm gì?" Ôn Kỷ Ngôn lạnh nhạt nói, giơ tay định đóng cửa: "Ở đây, không chào đón anh!"
Mễ Tu Dương đã nhanh tay chặn cửa, nhếch mép cười: "Cô không chào đón