Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dạy Dỗ Ác Ma

Dạy Dỗ Ác Ma

Tác giả: Lộ Khả Khả

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341061

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1061 lượt.

không biết anh thay đổi là bởi vì em, hay là bởi vì em giống La Gia Lệ." Hiện tại cô chỉ hy vọng có thể tìm một chỗ mà yên lặng một chút.
"Anh nói rồi, em không phải là thế thân của cô ấy! Em đến tột cùng nghe có hiểu không?" Quan Chấn Ngôn mất khống chế rống to ra tiếng, bởi vì cô xa cách mà tâm hoảng ý loạn rồi.
Đỗ Nhược Đồng không gật đầu cũng không lắc đầu, cô chỉ là lặng lẽ ngồi đấy.
Quan Chấn Ngôn không nhận được đáp án, hắn cắn chặt răng, ánh mắt lạnh lẽo trừng mắt cô.
Nhất định hắn phải móc tim phổi, đem tự ái cùng tự ti của hắn, toàn bộ dâng đến trước mặt cô, cô mới chịu tin tưởng hắn sao? Hắn bình thường đối tốt với cô, cô tại sao tất cả đều làm như không thấy? !
Một sự tức giận đột nhiên xuất hiện, khiến hắn bực tức xoay người, đi tới một ngóc ngách cách cô xa nhất.
"Em muốn nghĩ như thế nào thì tùy em." Quan Chấn Ngôn nói.
Lúc này, bên trong phòng làm việc yên tĩnh giống như một tòa tử thành, không nghe được bất kỳ tiếng hít thở nào, không có bất kỳ tiếng di động vang lên, không có bất kỳ người nào mở miệng nói chuyện.
Đỗ Nhược Đồng nhìn sàn nhà màu đen, muốn khóc, nước mắt lại chảy không ra.
Lần này tốt lắm, cuối cùng cũng đem hắn bức đến thẹn quá thành giận đi!
Tại sao cô lại không thể nhẫn nại một lát? Coi như hắn vừa bắt đầu coi cô như thế thân của La Gia Lệ , lâu ngày cũng sẽ đối với cô sinh tình thôi.
Hết thảy lần này đến lần khác, cô kiêu ngạo không cho phép cô nén giận như vậy
Hết lần này đến lần khác, cô cho tới bây giờ mới biết —— kiêu binh tất bại ( đội quân kiêu ngạo, khinh địch chắc chắn sẽ thất bại), thì ra chính là như vậy.
Cô quá tự tin cho rằng có cố gắng sẽ có thu hoạch, lại quên tình cảm trong thế giới hoàn toàn không có đạo lý có thể nói. Trận đánh này, cô thua thảm thiết!
Đỗ Nhược Đồng kiêu ngạo mà ngẩng đầu lên, từ ghế sofa chậm rãi đứng lên, rốt cuộc cũng không có dũng khí hoặc hơi sức liếc hắn một cái.
"Em phải đi." Cô thấp giọng nói, giống như du hồn hướng cửa bay.
"Em...” Quan Chấn Ngôn trực giác mà kêu cô.
Đỗ Nhược Đồng dừng bước, tâm bỗng nhiên nhảy đến nơi cổ họng.
Quan Chấn Ngôn nhìn bóng lưng cô, vài lần há mồm muốn nói, nhưng cuối cùng lại không cách nào mở ra tâm của mình, bên ngoài là một hàng rào lớn
"Không sao, em phải đi thì đi thôi." Hắn nói.
Đỗ Nhược Đồng nhắm mắt lại, che đậy giọt nước mắt sắp hình thành trong mắt
Đủ rồi, cuộc hôn nhân này liền đến đây kết thúc thôi.






Ngày đó rạng sáng mười hai giờ, Quan Chấn Ngôn mới về đến nhà.
Quan Ngữ ngồi ngay trong phòng khách chính, mặt bất mãn trừng mắt hắn.
"Cô ấy nghỉ ngơi rồi sao?" Quan Chấn Ngôn nhìn khay trà có một đóa hoa sen (bằng đá) xanh, xanh biếc trôi nổi trong chén, hắn giả bộ vô tình hỏi.
"Cô ấy đi rồi." Quan Ngữ nói. 


Quan Chấn Ngôn bỗng nhiên ngẩng đầu, biến thành một pho tượng đá.
"Cái gì gọi là cô ấy đi rồi?" Hắn toát ra trận mồ hôi lạnh, thậm chí hắn có thể cảm giác được giọng nói của mình đang phát run.
"Thôi, nếu như cô ấy cảm thấy anh một chút cũng không đáng giá để cô ấy nỗ lực, cô ấy muốn đi thì để cho cô ấy đi!" Quan Chấn Ngôn ngạo mạn nói.
"Anh tin em sẽ đánh anh hay không!" Quan Ngữ đột nhiên vọt tới trước mặt hắn, kéo lấy cổ áo của hắn, rống giận ra tiếng.
" Đó là những gì anh đã làm cho cô ấy?"
"Anh đã làm gì cho cô ấy?" Quan Chấn Ngôn bỏ bàn tay của em trai ra khỏi cổ áo mình, tất cả không còn kịp nói với cô nữa, tất cả thống khổ đều ném ra ngoài.
"Vì truy đuổi nụ cười trong kí ức của cô ấy, anh đem tâm ý đặt trên người La Gia Lệ, hung hăng ngã một cái. Vì cùng cô ấy thân cận, anh đem toàn bộ bối cảnh gia tộc của cô ấy điều tra, hợp ý mọi người trong nhà cô ấy để đứng về phía anh. Vì không để cho cô ấy có cơ hội chán ghét con người anh, anh còn muốn ngăn cản mình trước khi kết hôn cùng cô gặp mặt. Vì sợ cô ấy cảm thấy cuộc hôn nhân bị gò bó, thậm chí anh còn vì cô ấy tìm một phần công việc mà cô ấy thích...” Quan Chấn Ngôn gầm nhẹ tràn đầy oán tính( ý nghĩ oán hận), giống như là âm hồn bất tán, vong linh ở bên trong phòng vọng về không chịu rời đi.
"Bây giờ anh nói những lời thì có tác dụng gì, những thức cố gắng này, Nhược Đồng cũng không biết! Anh đi nói cho cô ấy biết đi!" Quan Ngữ kích động hô to ra tiếng, không thể chịu được một đôi rõ ràng là yêu nhau, lại không giải thích được khiến cho hai người bị ngăn cản.
"Anh không muốn cho cô ấy áp lực...”
"Anh trai, trước mặt người trong nhà, đừng nói lời khách sáo, sợ bị thương liền thành thật mà nói đi, đem mình bảo vệ đến giọt nước cũng không lọt qua, hoặc là sẽ không bị thương, nhưng là người khác quan tâm cũng không vào được." Quan Ngữ nặng nề vỗ xuống bờ vai của hắn."Em dám cam đoan Nhược Đồng tuyệt đối sẽ không cự tuyệt anh."
"Em dám bảo đảm?" Quan Chấn Ngôn nhìn chòng chọc Quan Ngữ, nội tâm đã sớm rục rịch.
"Nhược Đồng quan tâm anh như vậy, chuyện lớn chuyện nhỏ của anh, cô ấy có một kiện nào không có để ở trong lòng? Cô ấy chỉ còn kém không đem thật lòn


Duck hunt