Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dạy Dỗ Ác Ma

Dạy Dỗ Ác Ma

Tác giả: Lộ Khả Khả

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341058

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1058 lượt.

cô, trong mắt có quá nhiều lời xin lỗi không nói ra.
"Giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời." Đỗ Nhược Đồng mở to mắt, lạnh nhạt nói.
Trong lòng hắn có một gian mật thất hiện đầy bóng ma hắc ám, trừ phi hắn nguyện ý mở cửa ra, khiến ánh mặt trời đi vào, nếu không hai người bọn họ vĩnh viễn cũng sẽ cãi vả, nói xin lỗi, hợp lại —— hình thức thống khổ trong luân hồi như thế.
"Nhân định thắng thiên ( ý chỉ quyết tâm của con người có thể chiến thắng được thiên nhiên và vận mệnh), luôn là muốn làm hết khả năng mới có thể nghe thiên mệnh." Quan Chấn nhích người, duy trì tư thế có thể nhìn thẳng lấy ánh mắt cùng tư thế của cô ."Năm đó sau tai nạn xe cộ, chính là anh có nghị lực không chịu thua, đơn giản chỉ cần đem tuyên bố muốn một năm là có thể bình thường hoạt động tay phải cho bác sĩ, trong vòng nửa năm liền khôi phục được bình thường."
Quá hiếu kỳ tai nạn xe cộ của hắn, cô dựng thẳng lỗ tai, thật ra thì nghe rất chuyên tâm.
Ánh mắt của cô liếc về phía cánh tay hắn bởi vì đã lâu không thấy mặt trời nên cánh tay phải có điểm trắng nõn, lại phát hiện hắn đang đưa tay trái ra vuốt ve cánh tay phải.
"Tay của anh thế nào? Sẽ đau không?" Cô bật thốt lên hỏi, tay nhỏ bé liền lo lắng dán lên cánh tay của hắn, lo lắng suy nghĩ.
"Di chứng của tai nạn xe cộ. Mỗi lần gặp trời mưa liền phát tác, trình độ đau nhức tựa như ở bên trong có cái gì đó đang ăn mòn mãnh liệt ." Hắn cười khổ vẫy vẫy cánh tay.
""Anh có đi xem qua Trung y sao? Xoa bóp, châm cứu đã thử qua sao?" Cô đau lòng vặn vặn lông mày.
"Anh không thích vẻ mặt bọn họ nhìn cánh tay anh."
"Bọn họ nhìn anh thế nào là chuyện của bọn họ, thân thể của anh quan trọng nhất —— lần sau, em bồi...” Đỗ Nhược Đồng nhìn trong mắt của hắn chợt lóe lên nụ cười, cô cứng rắn mà dừng lại lời nói, dời đi đề tài.
"Em không biết cánh tay của anh để lại di chứng." Cô đột nhên nhớ lại tình cảnh lần đầu gặp La Gia Lệ, sắc mặt tái nhợt hơn."La Gia Lệ biết cánh tay của anh có vấn đề, mà em lại cái gì cũng không biết, em cùng trọng lượng của cô ấy, quả nhiên là khác biệt một trời một vực a."
"Cô ấy là bác sĩ điều trị, cô ấy biết là một chuyện chính đáng. Không có nói cho em biết, là bởi vì anh không muốn cho em biết quá nhiều yếu ớt của anh, anh không muốn làm cho em thương hại anh." Hắn ôm hai vai cô, không muốn giữa bọn họ có bất kỳ hiểu lầm.
"Anh có cái gì cần thương hại hay sao? Sự nghiệp thành công, có một bầy người nhà yêu anh, tứ chi kiện toàn(khỏe mạnh), thể trạng không có vấn đề lớn, anh còn có cái gì không hài lòng, còn có cái gì muốn tìm ——" cô nói xong đang kích động thì đột nhiên cảm thấy choáng váng, khiến Đỗ Nhược Đồng nhắm hai mắt lại, thân thể lắc lư.
"Sao vậy?" Quan Chấn Ngôn vội vàng vịn hông của nàng, sợ tới mức nín thở.
"Không có sao, chẳng qua là ngủ không ngon, cho nên đầu choáng váng." Cô yếu ớt nói.
"Cùng anh về nhà nghỉ ngơi."
"Không cần, em còn muốn đi làm." Đỗ Nhược Đồng lắc đầu, rất kiên trì.
"Trạng thái tệ như vậy, thân thể quan trọng nhất!" Quan Chấn Ngôn không vui nói, kéo tay cô đi về phía trước.
Đỗ Nhược Đồng cố gắng di chuyển, lấy ra hơi sức cuối cùng, rốt cuộc quật cường tính toán cùng hắn đối nghịch.
Nhìn hắn lo lắng, người không biết còn tưởng rằng cô bị bệnh gì khó trị. Mà hắn đối với vật thay thế như cô, cũng quá nghiêm túc rồi, hắn đối đãi La Gia Lệ chắc là tăng gấp bội!
"Chính anh còn không phải là ngày đêm điên đảo, bây giờ khí sắc của anh so với em cũng không tốt hơn bao nhiêu." Đỗ Nhược Đồng lớn tiếng phản bác hắn, hỗn loạn đè nén xuống lòng chua xót.
"Anh một đêm không ngủ là chuyện thường, cuộc sống làm việc và nghỉ ngơi của em bình thường, một đêm không ngủ liền hoa mắt rồi, anh làm sao có thể để em tùy hứng như vậy được." Quan Chấn Ngôn mím chặt môi, kiên trì không buông tay.
"Nếu như lời của anh nói trước hai ngày, em sẽ vì anh làm trâu làm ngựa. Nhưng bây giờ anh nói gì, đều khiến cho em cảm thấy châm chọc. Anh yêu thích em, không phải do bề ngoài em tương tự như La Gia Lệ sao?" Cô không muốn giấu giếm địch ý của mình đối với La Gia Lệ, cô cũng không ngại cho hắn biết cô có bao nhiêu khó chịu. Dù sao, cô cũng bỏ cuộc.
"Cho anh một chút thời gian giải thích." Quan Chấn Ngôn giữ chặt vai cô, trầm giọng nói.
"Em không muốn nghe lý do anh biện minh. Nếu như anh cùng La Gia Lệ, thật không có gì, ngày hôm qua anh có thể nói rõ, không nên kéo dài tới hôm nay."
"Người kiêu ngạo làm sao có thể nói vứt liền vứt, anh cần thời gian!" Hắn rống to ra tiếng, khuôn mặt trắng nõn từ trước đến giờ ửng hồng.
"Nói thật còn cần vứt bỏ kiêu ngạo sao?" Cô không hiểu.
"Muốn anh trước mặt em tỏ tình là đã thích em nhiều năm, làm sao có thể không cần vứt bỏ kiêu ngạo! Anh cũng sợ bị cự tuyệt chứ!" Quan Chấn Ngôn bỗng dưng gầm nhẹ ra tiếng, cặp mắt trợn to giống chuông đồng.
Đỗ Nhược Đồng ngây người như phỗng nhìn hắn, nhịp tim nhanh khiến cho cô thở không nổi. Hắn nói... Hắn nói...
Hắn nói hắn đã thích cô nhiều năm rồi !
Quan Chấn Ngôn hơi nhếch môi, khó khăn nuốt xuống vài hớp


Pair of Vintage Old School Fru