Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341900

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1900 lượt.

g chi cuộc săn bắn mùa thu này hoàn toàn tự nguyện, hiểm nguy tự gánh lấy. Độc Cô hoàng hậu càng không lưu ý nhiều, nhưng A Cửu lập tức nói: “Kỹ thuật cưỡi ngựa của nàng ta cao siêu, sao vô duyên vô cớ lại ngã ngựa bị thương?”
Mộ Trầm Hoằng liếc nhìn A Cửu, nói với Tuyên Văn đế: “Kỹ thuật cưỡi ngựa của nàng ta thế nào thì nhi thần không biết, nhưng hôm nay nàng ta không chỉ ngã ngựa một lần. Lúc vào rừng đã ngã ngựa trước mặt nhi thần, nhóm Hoắc Hiển có thể làm chứng.” Tuyên Văn đế gật đầu, vẫn giống như trước không có hứng thú hỏi tiếp về chuyện này.
A Cửu liền nói thẳng: “Ngựa nàng ta cưỡi chính là con bạch mã của thái tử phi.”
Mộ Trầm Hoằng vừa nghe có ý liên lụy đến Cung Khanh liền nói: “Bạch mã đã bị nàng ta giết chết.”
Tiết Giai và A Cửu nghe xong câu này đều sững người, không ngờ Kiều Vạn Phương thoát chết trong gang tấc chính là nhờ đã giết con bạch mã. Quả nhiên nàng ta cũng là một người quyết đoán, thủ đoạn tàn độc.
Tuyên Văn đế không cảm thấy có gì lạ lùng, chỉ cho là một chuyện ngoài ý muốn, liền phẩy tay nói: “Để Tiết thái y khám cho nàng ấy. Trẫm đi đến bên Nguyệt hồ ngắm cảnh.”
A Cửu vội nói: “Phụ hoàng không cảm thấy chuyện này kỳ lạ sao?”
Tuyên Văn đế xoay người lại hỏi: “Làm sao vậy?”
“Đang yên đang lành sao lại ngã ngựa? Tại sao phải giết con ngựa? Hơn nữa con ngựa kia là của thái tử phi, nếu không phải tình huống ép buộc, cô ta sao dám xuống tay?”
Độc Cô hoàng hậu cũng cảm thấy kỳ lạ, liền sai Minh Vũ đang đứng phía sau: “Ngươi đi xem nàng ta tỉnh chưa, đưa nàng ta vào đây.”
A Cửu đắc ý liếc nhìn Cung Khanh.
Cung Khanh thầm nghĩ: Quả nhiên việc này không đơn giản như vậy, xem ra, người hôm nay rơi từ trên ngựa xuống không chết cũng tàn tật phải là mình mới đúng, thật đáng tiếc cho Kiều Vạn Phương kia chỉ vì muốn câu dẫn Mộ Trầm Hoằng, kết quả lại khéo quá hóa vụng, trở thành kẻ đóng thế oan uổng.
Một lúc sau, mấy cung nữ đưa Kiều Vạn Phương vào. Nàng ta nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế trúc tương phi, may mà nàng ta mặc bộ kỵ trang màu đen, lúc này những vết máu loang quá nửa kia đã khô đi, nhìn xa không còn giật mình sợ hãi giống như lúc đầu Cung Khanh thấy, vết thương bên chân phải đã được băng bó, nhưng vết máu thấm ra nhìn rất rõ.
Kiều Vạn Phương nhìn thấy đế hậu, liền miễn cưỡng nhấc người như muốn hành lễ, dáng vẻ thập phần thống khổ.
Độc Cô hoàng hậu miễn lễ, hỏi thẳng: “Hôm nay đã xảy ra chuyện gì?”
Thật bất ngờ Kiều Vạn Phương lời còn chưa nói nước mắt đã tuôn, mắt ngấn châu lệ, thảm thiết uyển chuyển nói: “Xin hoàng hậu nương nương làm chủ cho thần nữ.”
Lúc này Cung Khanh liền có cảm giác như mình đã bị sập bẫy.
“Ngươi nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Khi thần nữ cưỡi ngựa đi vào bãi cỏ, do không cẩn thận đã bị ngã từ trên ngựa xuống, con ngựa liền bỏ chạy mất, lúc này, thái tử phi vừa khéo đi đến, nhường con bạch mã của mình cho thần nữ. Thần nữ không thôi cảm kích, liền cưỡi lên con bạch mã định đi tìm con ngựa của thần, ai ngờ, vừa cưỡi được một lát, con bạch mã bất ngờ lồng lên như phát cuồng, thần nữ không khống chế được, định nhảy xuống ngựa tìm đường sống, nhưng chiếc bàn đạp đó lại giữ chặt lấy chân thần nữ, không rút ra được, thần nữ vì bảo vệ tính mạng của mình, đành phải ra tay giết ngựa.”
Nàng ta nói liền một mạch, mọi người nghe cảm thấy giống như đang được trực tiếp chứng kiến một màn mạo hiểm kích thích. Lúc nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm, trong lòng không còn căng thẳng nữa.
“Vạn hạnh, Kiều tiểu thư cơ trí dũng cảm, thoát được họa này.” Tuyên Văn đế nghe xong, liền tán thưởng.
Kiều Vạn Phương lại tỏ vẻ hoa lê đọng nước, mắt rưng rưng lệ nói: “Thần nữ cảm thấy đây không phải là việc xảy ra ngoài ý muốn, mà là có người ngầm cố ý hãm hại thần nữ, cầu xin hoàng thượng làm chủ cho thần nữ.”
Mộ Trầm Hoằng nói: “Kiều Vạn Phương có bằng chứng gì sao?” Điều mà hắn lo lắng nhất cuối cùng đã xảy ra, Trầm Tuyết là do Cung Khanh đưa cho Kiều Vạn Phương, việc này Cung Khanh không thoát khỏi dính líu.
“Thái tử điện hạ, con bạch mã đó chính là thái tử phi đã cưỡi, nàng ấy còn khẳng định con ngựa đó rất ngoan ngoãn nghe lời, nhưng vì sao lúc thần nữ đang cưỡi đột nhiên nó lại lồng lên? Còn nữa, chiếc bàn đạp đó, vì sao đúng thời điểm quan trọng nhất lại chốt chặt chân thần nữ lại? Nếu không phải thần nữ do đi săn nên mang theo một đoản kiếm tùy thân, thì e là hôm nay đã chết dưới móng ngựa.”
A Cửu cười ranh mãnh nói với Kiều Vạn Phương: “Ta thấy là có người đố kỵ với dung mạo mỹ miều của ngươi, ai bảo ngươi còn đi sát theo sau thái tử để săn thú, cho nên mới sinh lòng ghen ghét, khiến ngươi chết không yên lành.”
Tiết Giai lập tức nói: “Không phải vậy đâu, Cung tỷ tỷ không phải người như vậy.”
Bọn họ kẻ xướng người họa, trực tiếp chĩa mũi nhịn về phía Cung Khanh.
Độc Cô hoàng hậu ánh mắt ủ dột nhìn sang phía Cung Khanh.
Việc đã đến nước này, nếu Cung Khanh một lời không nói, e càng cùng đường đuối lý. Vì vậy nàng thản nhiên nhìn Độc Cô hoàng hậu, nói: “Việc này không liên quan đến thần thiế