Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341849
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1849 lượt.
nay là sinh nhật ân nhân, vậy Thẩm mỗi xin cáo lui trước, quay về chuẩn bị lễ vật rồi trở lại tiếp kiến.” Dứt lời liền khom lưng thi lễ với Cửu công chúa rồi quay người bước đi.
Bản ý của hắn là muốn biểu thị mình vốn không biết hôm nay là sinh nhật Cung Khanh, nhưng mấy chữ “chuẩn bị lễ vật” như những mũi trâm nhọn hoắt cắm vào lồng ngực A Cửu, đúng là chữa tốt thành xấu.
Là một kẻ chuyên đọc thi thư, nhất tâm giành ấy công danh bảng vàng như Thẩm Túy Thạch, thì sao có thể hiểu được tâm sự lắt léo, không được tự nhiên của một thiếu nữ mới vừa biết yêu… Thế nên, A Cửu giận dữ quay đầu lại, trong nháy mắt, một luồng sát khí đậm đặc quét qua người Cung phu nhân, chiếu thẳng vào Cung Khanh.
Cung Khanh lúng túng chống đỡ hai ánh mắt sắc nhọn như dao lạnh, trong lòng thầm than vận khí của mình thực là tồi tệ quá đi. Thẩm đại nhân ngươi đến lúc nào chẳng được, hà cớ gì lại chọn đúng lúc này? Người xui xẻo, uống nước lạnh cũng buốt răng mà.
Vì đang đứng trước mắt mọi người, nên A Cửu đành phải đè nén nỗi tức giận trong lòng, sắc mặt sa sầm bước lên kiệu.
Đội nghi trượng cung đình cuồn cuộn rời đi.
Tất cả mọi người âm thầm thở phào nhẹ nhõm, Cửu công chúa tuy chỉ là một tiểu cô nương chưa đầy mười sáu tuổi, nhưng hành vi điệu bộ lại lộ rõ vẻ ngang tàng bá đạo độc tôn của mình. Ở cùng một chỗ với nàng ta, người khác luôn có cảm giác phập phồng lo sợ, nàng ta không chỉ khó hầu hạ, mà lòng dạ còn hẹp hòi ích kỉ, nếu chọc ghẹo nàng ta vài ba câu khó nghe, thì có thể khiến người đó cả đời không ngóc đầu dậy được.
Khi thấy kiệu của công chúa đi khuất phía xa xa, phu nhân của Lại bộ thượng thư Lưu thị mới đến bên cạnh Cung phu nhân thành tâm thành ý nói tiếng chúc mừng. Bà ấy vốn là người nhanh mồm nhanh miệng, lại không nghĩ gì cả, chỉ cho là Cung phu nhân nhất thời vì quá vui mừng mà vẻ mặt bống nhiên cứng đơ như vậy.
Cung phu nhân vội nói: “Lưu phu nhân cả nghĩ, nào phải vậy đâu.”
Lưu phu nhân cười hì hì: “Cung phu nhân chờ tin vui đi.”
Những phu nhân khác tuy không nhiều lời, nhưng đầu mày cuối mắt đều tỏ ý tán đồng ý tứ của Lưu phu nhân. Mấy vị tiểu thư thì đều lộ rõ ánh mắt ước ao thèm muốn và hậm hực đố kị. Thái tử phi là địa vị vạn người đều muốn, nhưng giờ đây, trong lòng mọi người vị trí ấy đã trần ai lạc định. Cung phu nhân bụng dạ để đâu đâu, trong lòng nặng trĩu như bị một tảng đá to đè lên, lúc này trên vẻ mặt ngay cả một nét cười cũng không thể nào nặn ra nổi.
Mấy vị phu nhân tiểu thư đều là người tinh ý giống nhau, thấy mẹ con Cung phu nhân thần sắc như vậy, thì đều cho là vì vui mừng quá mà chưa định thần lại được, nên lần lượt xin phép cáo từ.
Giang vương phi là người cáo từ sau cuối, lúc dẫn Mộ Linh Trang lên xe ngựa, còn thở dài buông ra một câu: “Cuối cùng thì vẫn đến chậm một bước.”
Mộ Linh Trang nói: “Đại ca hay tin không biết có thất vọng nhiều không, tại mẫu thân cứ trù trừ do dự, một tẩu tử cả dung mạo và phẩm hạnh đều tốt, tiếc quá, vậy là bỏ lỡ mất cơ hội rồi.”
Giang thị nói: “Hôm ở Quỳnh Lâm yến, ta vốn định để cập chuyện này với Cung phu nhân, nhưng ai nhờ hôm đó bà ấy lại dẫn nhi nữ của mình về trước, nên chưa có cơ hội thổ lộ. Sau đó Cung Khanh lại bị triệu tiến cung để cùng công chúa tham gia lễ hội hoa, ai cũng biết đó cũng chỉ là lý do ngụy tạo, thực chất hoàng hậu muốn nhân cơ hội đó để chọn Thài tử phi, ta làm sao dám tùy tiện đề cập đến việc này nữa chứ? Vạn nhất nếu nàng ấy là người vừa mắt hoàng hậu, ta chẳng phải là tự mình làm mất mặt mình và đắc tội với hoàng hậu hay sao? Đợi sau khi nàng ấy xuất cung, ta mới lén hỏi An phu nhân, thì biết rằng hoàng hậu không để mắt tới nàng ấy, lúc này ta mới nghĩ hôm nay đến đây để định đoạt việc này. Ai ngờ Thái tử lại đột nhiên thò gậy ngáng đường.”
“Mẫu thân người lúc nào cũng nhìn trước ngó sau, do dự không quyết.”
“Không phải ta do dự không quyết, mà dưới gầm trời này, ái có thể tranh giành cùng hoàng thất? Huống hồ Độc Cô hoàng hậu luôn đề phòng đại ca con, bởi vậy ta hành sự càng phải luôn cẩn trọng.”
“Mẫu thân, hôn sự của Thái tử do Hoàng hậu làm chủ, An phu nhân cũng đã nói, hoàng hậu không có ý muốn Cung Khanh được gả cho Thái tử, vậy thì mẫu thân cứ cầu hôn là xong.”
“Không được!” Giang thị kiên quyết nói: “Tuy Thái tử không thể tự mình làm chủ việc hôn sự, nhưng qua việc hôm nay thì xem ra Thái tử chắc chắn cũng có ý với Cung Khanh, cho nên mới để A Cửu mang lễ vật đến tặng, ngầm ám chỉ cho Cung phu nhân không được tùy tiện gả nhi nữ cho người khác.”
Mộ Linh Trang đáp lời: “Mẫu thân nói cũng có lý, nhưng Hoàng thượng và Hoàng hậu giờ quyền hành trong tay, Thái tử há có thể ngang ngạnh chiếm giữ Cung tỷ tỷ nhà người ta cả đời không lấy chồng sao? Cung phu nhân cũng không phải là người vô dụng, liệu có thể chỉ vì ám thị của hắn mà bỏ mặc không để ý đến hạnh phúc cả đời của con gái mình?”
“Bất luận thế nào, chúng ta cũng không thể đắc tội với Hoàng đế tương lai được.”
Mô Linh Trang phì cười: “Mẫu thân thật là nhát gan. Nếu là con, con cứ cầu hôn, dù sao thì Hoàng hậu cũng