XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341852

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1852 lượt.


Hàn thị cười nói: “Chuyện nào có đáng gì, giờ đây ta và Triệu Quốc phu nhân đã trở thành thông gia, đến hỏi một tin chỉ là việc nhỏ, Nhị muội ở trong phủ đợi ta, ta lập tức đi nghe ngóng.”
Cung phu nhân vạn phần cảm tạ, cùng Cung Khanh lưu lại An Quốc Công phủ đợi tin.
Ngày sinh nhật Cung Khanh, Hướng Uyển Ngọc cũng có mặt, lúc đó nàng cho rằng việc Cung Khanh sẽ gả cho Thái tử là chắc như đinh đóng cột, chứ không ngờ trong đó còn có nội tình như vậy, nàng cũng cảm thấy rất kỳ quặc, liền nghĩ đến một khả năng khác. Tặng lễ vật có thể không phải là chủ ý của Mộ Trầm Hoằng, mà là A Cửu đã mượn danh hắn, với ý đồ tạo nên một cảnh tượng giả mạo trước mặt mọi người, để mọi người hiểu lầm, khiến Cung Khanh không có cách nào tìm được đối tượng để gả đi. Đối với kẻ có lòng đố kỵ ghen tuông sâu cay như A Cửu mà nói, thì rất có thể đây là việc mà nàng ta đã bày ra để báo thù Cung Khanh, tại Cung Khanh trong lễ Thượng Ty đã thầm lén gặp riêng Thẩm Túy Thạch.
Nghĩ đến đây, trong đầu Hướng Uyển Ngọc đột nhiên nảy ra một ý niệm khiến nàng hưng phấn mãi không thôi. Đây chính là cơ hội tốt để tác thành cho mối nhân duyên giữa Thẩm Túy Thạch và Cung Khanh.
Rất nhanh sau đó, Hàn thị từ Định Viễn Hầu phủ đã quay trở về, nhưng sắc mặt không được tốt lắm.
Cung phu nhân vừa nhìn đã thấy tim đập thình thịch trong lồng ngực, vội vàng tiến lại gần hỏi: “Thế nào?”
Hàn thị nhìn Cung phu nhân, nói một câu an ủi trước: “Nhị muội nghe xong đừng nóng vội.”
Cung phu nhân nghe xong lại càng thêm sốt ruột, “Rốt cuộc là thế nào?”
“Chính xác là Hoàng hậu không có ý để Khanh nhị gả cho Thái tử. Triệu Quốc phu nhân nói, A Cửu không thích Khanh nhi, hoàng hậu chiều lòng công chúa, không muốn trong tương lai chị dâu em chồng lại trở thành thù oán, cho nên chưa bao giờ nghĩ đến trường hợp của Khanh nhi.”
Cung phu nhân vừa nghe những lời này thì như bị sét đánh ngang tai. Bà quả thực không biết nên buồn hay vui.
Độc Cô hoàng hậu không muốn để Cung Khanh tiến cung, lẽ ra đây vốn là một tin tốt lành, nhưng những lễ vật của Mộ Trầm Hoằng mang đến trong ngày sinh nhật Cung Khanh, sớm đã bị truyền khắp kinh thành, Cung Khanh nếu như không gả cho hắn, thì còn ai dám cưới nữa đây?
Hàn thị cũng không ngờ sự tình lại đến nông nỗi này, nên nhất thời cũng thở dài buồn bã.
Hướng Uyển Ngọc lại mừng thầm trong lòng. Cuối cùng cũng có cơ hội để báo thù A Cửu.
Từ An Quốc Công phủ quay về, Cung phu nhân cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn như người mất hồn. Kinh thành là trung tâm triều chính uy quyền bổng lộc, phàm đã là quan bất kể lớn hay bé, thì đều có ý thức rất lớn về điều này, và càng hiểu rõ một điều rằng, tự mình phải bo bo mà giữ lấy mình.
Bị đồn làm Thái tử phi rồi thử hỏi ai dám lấy? Cứ coi như đó là tin nhảm nhí được lan truyền, nhưng không có lửa làm sao có khói, thà rằng cứ tin là có chứ không thể tin là không có được. Huống hồ trong tương lai Thái tử sẽ đăng cơ, vạn nhất tâm huyết dâng trào muốn cùng Cung Khanh nối lại tiền duyên, đến lúc đó đội mũ xanh ở trên đầu, sẽ trở thành kẻ làm trò cười trong thiên hạ.
Cho nên tóm lại, mọi người lúc nào cũng khăng khăng ôm thái độ “thà rằng tìm một con dâu xấu, còn hơn là lấy một người chỉ luôn đem lại phiền toái”, điều đó cũng xem như là mỹ nhân đệ nhất kinh thành sẽ miễn thứ cho kẻ bất tài.
Nghĩ đến kết cục này, Cung phu nhân chỉ muốn hét to lên một tiếng như sư tử gầm, hận một nỗi tiếng hét ấy không thể xuyên thấu những bức tường trong cung, khiến cho tên Thái tử đáng ghét kia đứng trên mặt đất cũng cảm thấy chao đảo.
Cung Khanh an ủi nói: “Mẫu thân đừng nóng vội, lời đồn đại qua một thời gian tự nhiên sẽ từ từ tiêu tan.”
Cung phu nhân chống nạnh nói: “Ta sao có thể không sốt ruột chứ, Thái tử làm như vậy mọi người ai cũng biết, còn ai dám kết thông gia với nhà chúng ta nữa chứ?”
Cung Khanh ngẫm nghĩ một lát, rồi đột nhiên trên gương mặt nở nụ cười rạng rỡ: “Mẫu thân, con có một cách.”
Cung phu nhân lập tức mở tròn hai mắt: “Cách gì?”
Cung Khanh lại mỉm cười nói: “Gậy ông đập lưng ông.”
“Con nói cái gì?”
Cung Khanh đủng đỉnh đáp: “Gõ chuông thì phải tìm người buộc chuông. Thái tử giăng bẫy, chỉ có mời Hoàng thượng đến giải, mới có thể bịt được những cái miệng nhàn rỗi của thế gian. Trước tiên mẫu thân đi tìm một người thích hợp, sau đó nhờ Thái phi ra mặt, cầu Hoàng thượng ban hôn sự. Có như vậy, chúng ta vừa bịt dược miệng mọi người, vừa không lo bị đối phương cự hôn.”
Cung phu nhân vừa nghe, liền mừng vui phấn chấn ôm chầm lấy nhi nữ của mình hôn một cái thân thiết: “Chính là nhi nữ thông minh của ta, đây mới là một giải pháp hoàn hảo.”
Mẹ đẻ của Tuyên Văn đế mất sớm, Hướng Thái phi là người có địa vị cao nhất, Tuyên Văn đế đối xử với bà cũng vô cùng kính trọng, nhất định sẽ nể mặt. Thánh thượng có lời ban hôn sự, tất sẽ chứng minh những lời đồn thổi về mối quan hệ giữa nhi nữ của mình và Đông cung Thái tử chỉ là giả mạo, người được ban hôn sự cũng không dám cự tuyệt, thế là nhi nữ của mình có thể nở mày nở mặt xuất giá, cũng xem như là cởi