Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đêm Nay Bao Giờ Sáng

Đêm Nay Bao Giờ Sáng

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341055

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1055 lượt.

e, nhiếp ảnh gia ngoài phông cảnh nâng camera như mở cờ trong bụng tên là Urey, cũng chính là gã đàn ông tóc rối đuổi theo cô khắp tòa nhà lần trước, hôm qua lúc cô tới Mị Thượng, người này đã đợi ở cửa, nhiệt tình một cách kỳ lạ.
“OK, tấm tiếp theo, chân phải tiến lên một bước, hơi nghiêng người!”
Lạc Trăn lại một lần nữa uể oải bước lên phía trước một bước, thật ra không phải cô muốn lười, quả thật quần áo trên người cô rườm rà vô cùng, lúc mặc vào phải mất đến hơn nửa tiếng, tuy hiệu quả xuất hiện ngay cả chính cô cũng bất ngờ, nhưng, nên nói là khiếp sợ, lúc đó cô đứng trước gương, câu đầu tiên buột miệng, ặc ai đây!
Quả nhiên quảng cáo thương mại đúng là khoa trương lại cầu kỳ.
Chụp hình mất hai tiếng đồng hồ, kết thúc công việc, tháo trang sức thay quần áo xong xuôi bước ra đã hơn bốn giờ, trên di động hiển thị một cuộc gọi nhỡ, Lạc Trăn bấm gọi lại, bên kia vang lên một tiếng đã nhận điện, “Vất vả rồi.” Điệu cười vẫn y như cũ.
“Đừng giỡn nữa! Gọi cho em có chuyện gì thế?” Kẹp điện thoại dưới cằm, lục túi tìm chìa khóa xe.
“Nhớ em thôi.”
Lạc Trăn rùng mình, suýt nữa đánh rơi điện thoại xuống đất, “Anh cả ạ, tim em không được tốt lắm.”
Bên kia lại bật cười, “Tim đập nhanh hơn à?”
Lạc Trăn thở dài, “Em nên gọi anh là ông lớn mới đúng.” Đang hít vào đột nhiên trước mắt lóe lên tia sáng rồi tắt lịm, khoảnh khắc sau đó, vừa khéo đụng phải một người rẽ ra từ hành lang, điện thoại cùng túi rơi xuống ào ào.
“Sorry, sorry.” Lạc Trăn theo quán tính nói vài câu xin lỗi, rồi lập tức ngồi xổm xuống nhặt đồ vật rơi trên mặt đất.
Vơ lấy điện thoại trước tiên, còn thông báo, “Hạ Thiên Liên, lát nữa em gọi lại cho anh, cúp máy trước nhé.”
“Sao thế? Nghe ồn ào vậy.”
Son môi, chìa khóa, chocolate…
“Không, đang nhặt đồ thôi, bận rồi.” Nói xong cũng không đợi đối phương lên tiếng, cúp điện thoại luôn.
Lúc này, một bàn tay thon dài chạm đến tầm nhìn của cô.
Lạc Trăn vô thức ngẩng đầu.
Sau đó, nghiêm túc đứng dậy!
Người đàn ông tiếp tục cúi người không hề khựng lại, bàn tay trắng muốt nhặt từng đồ vật rơi trên sàn bỏ vào trong túi xách màu đen.
“Không sao chứ tiểu thư?”
Lạc Trăn bị một âm thanh lạ lẫm kéo lại hoàn hồn, nghiêng đầu nhìn sang, một gã đàn ông hơi lộ vẻ nhếch nhác, xác định tiếng nói chắc là của gã vừa bò dậy từ dưới đất —- xem ra vừa đụng phải hắn ta trước, Lạc Trăn phỏng đoán càng quả quyết hơn.
Mạc Hoành tao nhã đứng lên, đưa túi xách cho Lạc Trăn, cô nhận lấy một cách mơ hồ, đang định lên tiếng, Mạc Hoành đã cất bước, lướt qua người cô tiến vào hành lang.
Lạc Trăn híp mắt.






Một gian phòng quán bar, Lạc Trăn, Liên Ân, Thẩm Hạ Thụy, Thất Thất xiêu vẹo vắt người lên sô pha tán gẫu, hai cậu ấm ca hát ở bên trên, hát “Những bông hoa kia” của Phác Thụ.
“Thập Tam, đừng “la” nữa [1'>, tôi nghe sắp tắt thở đây này, đổi bài nào vui hơn đi!” Lạc Trăn ném một cái gối ôm qua.
“Được, vậy chị thích nghe bài nào?” Thập Tam kiềm lại giọng cao đã “la” đến phân nửa, nịnh nọt hỏi Lạc Trăn.
“Tao lại cảm thấy rất dễ nghe, tao thích giọng này, cái gì nhỉ, u buồn, đúng không A Thụy?”
“Đúng, quá đúng, chị Liên nói đều đúng!” Thẩm Hạ Thụy cười hề hề.
Lạc Trăn vẫn nhìn lên trần nhà, không hề động đậy, tựa như đã cứng đờ ra.
“Em gái, không sao chứ?” Thẩm Hạ Thụy nghe xong cũng sững sờ, đoạn hoàn hồn đá người bên cạnh một cái.
“không sao, có thể có chuyện gì được chứ.” Lạc Trăn đứng dậy, cầm chai bia trên bàn trà trút một ngụm, rồi đi lên bục hát nhận micro trên tay Thập Tam, tươi cười nói, “Đến tao, tụi mày ở dưới mà nghe, nghe luôn cho tao nhá, bổn tiểu thư cống hiến ca hát, quán quân top 10 danh ca của trường E tái xuất lần đầu tiên, nghìn vàng cũng khó cầu.”
“Tao có nói chuyện gì đáng để vui mừng à?” Liên Ân nghiêng đầu hỏi Thẩm Hạ Thụy.
Thẩm Hạ Thụy nhấp ngụm rượu nhìn lên bục, không lên tiếng.
Lạc Trăn hát liên tiếp hai bài tiếng anh.
“Không ngờ vẫn có chút thực lực.” Liên Ân đánh giá một cách khách quan.
“Không thế thì sao giành quán quân hả.” Thẩm Hạ Thụy mỉm cười, cũng nhớ lại cuộc thi ca hát làm cho cả trường xôn xao vào năm thứ ba, khi ấy Lạc Trăn có thể tham gia được là do không cẩn thận nghe nói chủ tịch hội học sinh Mạc Hoành là một giám khảo của vòng sơ loại, mà cái con bé Lạc Trăn hay trêu chọc nam sinh làm thú vui cuộc sống đương nhiên sẽ không bở lỡ bất cứ cơ hội nào, lảo đảo chạy đi báo danh, còn về sau làm sao lại giành được giải nhất, Thẩm Hạ Thụy cũng mơ hồ, thực lực thì không kém nhưng chưa đến mức được giải nhất, trong đó có hai thí sinh cô thấy còn mạnh mẽ hơn cả Lạc Trăn, sau này Thẩm Hạ Thụy ngẫm lại cũng đã thông suốt, làm ca sĩ quan trọng nhất là gì, vẻ bề ngoài! Bề ngoài ổn tiếng quỷ gọi người cũng nghe như tiếng trời, còn ngược lại, chỉ có về nhà hát cho mình nghe thôi. Thật ra ký ức sâu đậm nhất về cuộc thi ấy chính là lễ trao giải, hôm đó Mạc Hoành bước lên tặng hoa, mỉm cười nói một câu vô cùng kinh điển, “Năm nay dù sao cũng ngoài dự