Tác giả: Jassica
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 134478
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/478 lượt.
a, thì không còn người nào có thể lọt vào mắt anh. Nhưng đáng tiếc là, em lại nghe không hiểu”
Tiêu Tiêu không vui: “Anh đã thừa nhận rồi, vậy bây giờ không cần dây dưa nữa? Chúng ta ai đi đường nấy không phải rất tốt sao? Không nên cãi nhau ầm ĩ, muốn cả đời không nhìn mặt nhau hay sao?”
“Anh đã nói rồi, không cho em có cơ hội để rời khỏi anh đâu” Chung Thụy nhìn cô, giọng nói trầm xuống: “Những người phụ nữ muốn bò lên giường của anh hòng leo cao có rất nhiều, chẳng lẽ em còn muốn so đo với đám người đó hay sao? Lẽ nào ở trong mắt em, anh chính là một người mà ai đến cũng không từ chối, anh là một người kinh tởm như vậy sao?”.
Giọng nói của anh rất nghiêm túc, không giống như nói dối, cũng không vì mình mà thoái thác trách nhiệm.
Tiêu Tiêu kinh ngạc, lẽ nào mình thực sự đã hiểu lầm Chung Thụy rồi sao?
Sự Thật Được Phơi Bày
Sự thật à sự thật, sao có thể khác hoàn toàn với suy nghĩ của mình thế kia?.
Cuộc nói chuyện trong phòng nghỉ kết thúc không vui vẻ gì, Tiêu Tiêu rời khỏi đó với sắc mặt trắng bệch, đáy mắt còn ẩn chứa vẻ do dự cùng oán giận.
Chung Thụy muốn hôn cô, cuối cùng bị cô cắn lên môi một cái, khỏi cần nghĩ, những người ở phim trường chỉ cần nhìn thôi cũng biết hai người đã làm chuyện tốt gì ở trong phòng rồi!
Chung Thụy chết tiệt, trước khi tách nhau ra, cũng muốn làm ầm ĩ một trận mới được sao?
Đạo diễn càng ngày càng hăng máu, nhìn chằm chằm vào màn hình thấp giọng khen ngợi, một màn rồi lại tới một màn, chỉ sợ cảm xúc của hai người đột nhiên biến mất, nói gì đi nữa cũng không thể để hai người người bị gián đoạn được.
Các nhân viên không hề kinh ngạc. Bọn họ đều là người đạo diễn tin dùng, sớm đã quen với những lần ông ta nhất thời hưng phấn sẽ quay phim không ngừng nghỉ. Các diễn viên đa phần cũng đều hiểu. (Tô Tô pé nhỏ dịch)
Hơn nữa đạo diễn có thể khơi dậy khả năng diễn xuất tốt nhất của diễn viên, bọn họ cũng rất vui vẻ mà phối hợp.
Tiêu Tiêu không hiểu nỗi, sao cô không nghe thấy tiếng đạo diễn hô dừng lại, chỉ có thể tiếp tục diễn không ngừng.
Lời thoại thì cô đã nhớ kỹ rồi, nhưng chỉ bực ở chỗ là đang đói bụng mà vẫn phải quay phim, không ngờ đây là lần đầu tiên cô gặp tình huống này đấy.
Buổi sáng bởi vì tức giận, A Sâm mua đồ ăn sáng cô chỉ ăn qua loa một hai miếng, bây giờ đói đến nỗi ngực dán vào lưng, ngay cả nước miếng cũng không được nuốt nữa là.
Tiêu Tiêu buồn bực trong lòng, cũng bội phục sự chuyên nghiệp của đạo diễn.
Chung quy diễn viên và nhân viên trường quay bọn họ không được ăn cơm, thì đạo diễn cũng vậy thôi, ông ta đang nhìn chằm chằm vào màn hình với vẻ mặt hưng phấn, hai mắt tỏa sáng, vui sướng khoa tay múa chân chỉ đạo mọi người nhanh chóng đổi phân cảnh, đổi trang phục…
Tiêu Tiêu 冏, nhìn đạo diễn này không giống như một ông già năm mươi sáu mươi tuổi.
Một ngày một đêm, tiến độ của phim vượt mức quy định, đạo diễn vẫn chưa có ý định hô chấm dứt. Nếu không phải nhìn thấy Tiêu Tiêu và Chung Thụy lộ ra vẻ mặt mệt mỏi, thật sự không thể tiếp tục được, chắc chắn ông ta sẽ tiếp tục quay nữa.
Đạo diễn vung tay lên ra hiệu giải tán, Tiêu Tiêu nhận lấy hộp đựng cơm không biết là cơm tối hay cơm khuya do A Sâm đưa tới, múc vài muỗng cơm nhưng nuốt không nổi. Đói quá lâu, ngược lại ăn không vô.
Khó trách đa số dạ dày của diễn viên đều không tốt, đoán chừng là gặp phải đạo diễn điên khùng, một ngày chưa chắc ăn được ba bữa cơm…
“Về thôi” Chung Thụy đi lên, nhìn thấy hộp đựng cơm trên tay Tiêu Tiêu, anh đưa tay giành lấy: “Đừng ăn những thứ không có dinh dưỡng chứ, cùng đi ăn một chút cháo cho ấm dạ dày nhen?”
Đề nghị của anh làm Tiêu Tiêu có chút động tâm. Đã một thời gian dài chưa ăn gì, dạ dày quả thực rất khó chịu, nếu ăn một ít cháo nóng, chắc sẽ tốt lên nhiều.
Nhưng người nói lại là Chung Thụy, Tiêu Tiêu vẫn chưa nghĩ ra nên dùng biểu cảm gì để đối mặt với anh.
Vốn dĩ cô đâu có ý định rời khỏi anh, nhưng mà dáng vẻ hiện tại của Chung Thụy, giống như cuộc nói chuyện trong phòng nghỉ căn bản không hề diễn ra.
“Không được” Tiêu Tiêu lắc đầu từ chối, cô vừa nghĩ đến việc mình còn phải thu dọn hành lý cho xong nữa: “Để tôi kêu anh Sâm đem vài thứ dọn ra ngoài, đêm nay tôi sẽ ở khách sạn”.
Chung Thụy nhíu mày, không nghĩ tới cô lại ngang bướng như vậy, đã nửa đêm canh ba còn muốn dọn ra khỏi nhà anh: “Đi về trước, còn chuyện khác tối nay nói sau”.
Anh duỗi tay túm lấy Tiêu Tiêu, nhưng lại bị cô đẩy ra.
Cả bốn phía đều có ánh mắt tìm tòi nghiên cứu bắn sang đây, Tiêu Tiêu không muốn chuốc thêm phiền phức, nhỏ giọng nói: “Lúc trước tôi đã nói rất rõ ràng, anh cần gì…”.
Chung Thụy nhìn chằm chằm cô rồi mở miệng: “Anh cũng đã nói rất rõ, hay là em muốn ở nơi công cộng, bị anh khiêng ra khỏi phim trường hả?”.
Tiêu Tiêu thất kinh, ngây ngẩn cả người. Người này đúng là dám nói dám làm, nếu cô thực sự bị Chung Thụy khiêng ra khỏi phim trường, sáng ngày mai trên trang đầu của báo nhất định sẽ có hình ảnh của hai người.<