Tác giả: Jassica
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 134475
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/475 lượt.
thật đáng yêu, khiến cho người ta ngứa ngáy muốn bắt nạt cô!.
“Em không phải muốn biết chuyện đêm đó sao? Tất cả các chi tiết, anh đều có thể tái hiện lại…” Chung Thụy ôm cô vào phòng ngủ, cùng ngã xuống giường.
Tiêu Tiêu thuận thế ngồi ở trên người anh, không khỏi lại 冏: “Anh buông ra, em không muốn nghe”.
“Em không nghe, thì làm sao biết chuyện đêm đó được? Làm sao mà tin được lời nói của anh cuối cùng có phải là sự thật hay không?” Chung Thụy cầm lấy tay Tiêu Tiêu đặt ở trước ngực mình, nhìn chằm chằm Tiêu Tiêu, gằn từng tiếng.
Tiêu Tiêu bị anh nắm rất chặt, hai tay đặt trên nút áo của Chung Thụy.
Chỉ nghe “Roẹt” một tiếng, Tiêu Tiêu đã bị hai tay của Chung Thụy lôi kéo, vạch tìm cúc áo của anh.
Chung Thụy đúng là muốn tái hiện lại chuyện đêm đó một lần nữa, còn không quên ở bên cạnh giải thích: “Ngày đó anh mặc chính là áo sơ mi màu xanh nhạt, là quần áo của nhà tài trợ C, không nghĩ tới chỉ mặc một lần liền hỏng”.
Tiêu Tiêu trợn mắt, nếu cô nhớ không lầm, C là nhãn hiệu trang phục cao cấp rất nổi tiếng ở nước ngoài, mỗi một bộ quần áo đều là số lượng có hạn, thực sự có khi là vô giá. Nếu cô tự tay mua một bộ quần áo đó, đoán chừng tiền cát-sê một năm cũng không thể mua được cái cổ áo nữa là!.
Cô ho khan hai tiếng, muốn rút tay về, nhưng bị Chung Thụy nắm quá chặt.
Ngay sau đó, anh đột nhiên sáp lại gần môi của Tiêu Tiêu, tinh tế hôn lên, còn không quên giải thích: “Đầu tiên là em hôn môi của anh, vừa liếm vừa cắn, dáng vẻ hung dữ căn bản không giống như hôn, mà trái lại giống như đối diện với kẻ thù vậy”.
“Đúng rồi, em còn cắn trên xương quai xanh của anh một cái nữa, dấu răng đến chiều ngày hôm sau cũng chưa biến mất, may mắn là ngày đó không có hợp đồng nào cả” Nói xong, Chung Thụy lại cười: “Anh chụp dấu răng nữa này, vẫn còn trong di động, muốn xem không? Đây là chứng cớ, nếu không em lại nghĩ lời nói của anh không phải là thật”.
Anh ngồi dậy, làm bộ như muốn đi lấy điện thoại, lập tức bị Tiêu Tiêu kéo lại, ấp úng nói: “Không cần nhìn…”.
Cô thật sự không có dũng khí để nhìn cái gọi là bằng chứng chính xác đó, nếu Chung Thụy lấy ra thật, cô sợ mình sẽ xấu hổ đến nỗi cắm đầu đụng vào tủ đầu giường mất, đỡ phải tiếp tục mất thể diện nữa.
Sự thật à sự thật, sao có thể khác hoàn toàn với suy nghĩ của mình thế kia?.
Vốn đều là lỗi của Chung Thụy, sao kết quả ngược lại là cô chủ động bức ép hiến thân vậy?.
Thỏ Trắng Không Phải Hổ Giấy
[VIP'> Chung Thụy cười khổ, chiêu này của Tiêu Tiêu đúng là gậy ông đập lưng ông, đêm nay cô rõ ràng không muốn mình sống tốt…
Tiêu Tiêu nhíu mày, chụp lấy cánh tay nào đó đang muốn cởi áo mình ra. Hình như, cô thấy có gì đó không thích hợp thì phải, đúng rồi, làm sao mà lệch chủ đề đi rồi?.
Vẻ mặt của cô trở nên nghiêm túc, cảnh cáo Chung Thụy đang ở dưới thân đừng có lộn xộn mà động tay động chân, cô không vui nói: “Đừng lảng sang chuyện khác, cho dù chuyện đêm đó là thật, sau khi em uống say thì hành động có chút kỳ quái, nhưng chẳng lẽ anh có thể tùy tiện… Cái kia… với em sao?”.
Tiêu Tiêu tự nhận mình không phải là một người tùy tiện, Chung Thụy làm như vậy, căn bản cũng ngang với việc anh xem thường mình!.
Nhưng mà, việc này sao có thể oán trách một mình Chung Thụy?.
Nếu không phải Angel lén lút ở sau lưng đưa cô lên giường của đạo diễn Ôn, nếu không phải Nguyễn Tình muốn mượn Chung Thụy để leo cao, bày ra một vở kịch khôi hài như thế, thì làm sao mình có thể lên nhầm giường của Chung Thụy chứ?.
Kèm theo những hành động sau khi uống say của Tiêu Tiêu, lại càng khiến cho Chung Thụy hiểu lầm…
Nói đến đây, đúng là cô đã sai, cô không nên trêu chọc người đàn ông này, không nên phạm phải sai lầm nào nữa!.
Tiêu Tiêu thở dài, cảm thấy ngực rất khó chịu, khó chịu đến nỗi muốn khóc thật to, nhưng mà hai mắt cay cay, có điều lại không khóc được.
Cái loại đau buồn nói không nên lời này, cái loại khổ sở chôn sâu dưới đáy lòng này, không phải chỉ phát tiết một chút là có thể tiêu tan hết.
“Anh đã cho rằng em là người như thế, vậy vì cái gì muốn giúp em. Chẳng những giới thiệu em với đạo diễn, còn mời em tham gia vào bộ phim mới, thậm chí là được ở lại trong nhà của anh… Cuối cùng anh đang nghĩ gì? Hay là anh nghĩ, làm một lần và nhiều lần căn bản không có gì khác nhau?”.
Ở trong mắt Chung Thụy, có lẽ cô chỉ là loại người dùng để giải trí, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Vẫy tay thì đến, phất tay thì đi, chẳng có gì là quan trọng cả.
Tiêu Tiêu rất tức giận, nhưng lại không nghĩ ra hành động của Chung Thụy. Là vì đồng cảm? Là bồi thường? Là giải trí? Hay là muốn cô lún càng ngày càng sâu, thì trò chơi này mới càng thú vị hơn?.
Chung Thụy ôm cô, không để cho Tiêu Tiêu trốn thoát, cúi đầu giải thích: “Tình huống đêm hôm đó đúng là rất trùng hợp, khó tránh sẽ làm người khác hiểu lầm, cũng có chút thất vọng với em, hơn nữa trong men say, em lại chủ động như vậy,… Sau khi sự việc xảy ra anh cũng biết, chính mình hơi xú