Tác giả: Jassica
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 134485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/485 lượt.
có tâm trạng nào, khó trách đạo diễn Tề lại giáo huấn mình….
Nói đến cùng, định lực* của cô vẫn không đủ. Nhìn Chung Thụy một bộ dáng bình thường như không có việc gì, làm sao có đầu sỏ nào tự giác nhận tội chứ?
*định lực: khả năng giữ bình tĩnh
“Hừ, có người trên màn ảnh được người ta tâng bốc nếm chút ngon ngọt liền không biết phương hướng kìa?” Nguyễn Tình cười lạnh, mấy ngày nay lặng lẽ nhìn thấy Tiêu Tiêu được vô số báo chí tập san in lên trang đầu, so với mình lúc trước còn được hoan nghênh hơn, vẻ mặt đầy tươi cười trên báo kia làm cho cô ta nhìn không vừa mắt.
Chẳng qua chỉ là một vai nhỏ, được người có lòng tâng bốc một chút thì rất giỏi sao?
Nghe nói Tiêu Tiêu mới vừa nhận mấy cái hợp đồng đều bị người ta thay đổi, Nguyễn Tình liền cười nở hoa, cô ta còn chưa bảo đạo diễn Ôn ra tay thì đã rơi vào kết cục này, xem ra cô ta đúng là đánh giá cao Tiêu Tiêu.
Dựa vào nhan sắc của Tiêu Tiêu, làm sao có thể so với cô ta?
Có thể leo cao, trên căn bản chính là vận may, không bao lâu cũng sẽ biến mất biệt tích trên màn ảnh.
Giới giải trí có bao nhiêu nữ ngôi sao từng thành công một thời, bao nhiêu bị chìm ngập không còn thấy bóng dáng tăm hơi, lại không có cơ hội trở mình, Nguyễn Tình cũng không phải chưa thấy qua. Với một chút may mắn đó của Tiêu Tiêu, lại càng không thể xuất hiện trên bàn tiệc được.
Tiêu Tiêu nhíu mày, lườm cô ta một cái, chỉ nói: “Đạo diễn, xin cho tôi một cơ hội nữa.”
Lần diễn này là nữ sát thủ ám sát nam chính lần thứ hai, Thanh Trà đúng lúc có mặt, cũng là tình cảnh tỷ tỷ Thanh Nhã và muội muội Thanh Trà lần đầu tiên chạm mặt sau khi tách biệt.
Bởi vì NG của Tiêu Tiêu, Nguyễn Tình cũng bị ép đến phim trường mấy lần, trong lòng cô ta vô cùng không thoải mái.
“Một lần thì qua sao? Cô đúng là có thể nói ra miệng, vậy đây là lần thứ mấy rồi?” Nguyễn Tình hừ lạnh, xoay người đi đến cạnh sân khấu, để cho chuyên viên hóa trang trang điểm lại, cô ta nhận lấy ly nước từ trợ lí uống một ngụm, vẻ mặt khinh thường.
“Được rồi, nghỉ ngơi mười phút rồi trở lại.” Đạo diễn Tề không vui mà lướt qua Tiêu Tiêu cùng Nguyễn Tình liếc mắt một cái, đây là lúc nào rồi, hai người này còn có tâm tư nội chiến?
Tiêu Tiêu nhìn Chung Thụy vào phòng nghỉ chuyên dụng, chần chờ một chút, cô vẫn mặc kệ trợ lí bên cạnh mà đi lên theo.( chắc ở đây là tầng lầu nên chị ấy theo đi lên đó mà)
Nguyễn Tình nhìn thấy ở trong mắt, nụ cười lạnh nơi khóe miệng càng sâu. Quả nhiên là bám vào Ảnh đế, khó trách giọng điệu cao như vậy, nhưng mà phù dung sớm nở tối tàn, cô ta muốn nhìn thấy Tiêu Tiêu có thể kiêu ngạo được bao lâu.
“Tôi có việc muốn hỏi anh, tiền bối có thể cho tôi một chút thời gian không?” Tiêu Tiêu đứng ở cửa phòng nghỉ, liếc nhìn trợ lí bên cạnh Chung Thụy, mở miệng hỏi anh.
Chung Thụy ra hiệu trợ lí đi ra ngoài, Tiêu Tiêu lách người vào phòng nghỉ, thuận tay đóng cửa lại, ngẩng đầu đã thấy anh tựa tiếu phi tiếu mà nhìn mình.
“Sao lại đóng cửa, chỉ có mười phút thôi, em muốn làm cái gì?”
Tiêu Tiêu liếm môi, không để ý tới giọng điệu chế nhạo của anh, cô chậm chạp ngẩng mặt, tầm mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm vào Chung Thụy: “Có phải anh bảo người ta đổi tôi trong quảng cáo hay không?”
Ánh mắt Chung Thụy chợt lóe lên, chậm rãi thu lại ý cười bên môi, đáy mắt anh tối đen một mảnh: “Nếu tôi nói là đúng?”
“….Vì sao?” Tiêu Tiêu không hiểu, cô rốt cuộc làm vướng mắt Ảnh đế ở chỗ nào, một tia hy vọng xuất hiện lúc này, cũng bị một tay Chung Thụy bóp chết.
Việc này đối với cô có bao nhiêu đả kích to lớn, tin rằng Chung Thụy không thể không biết.
“Bởi vì em không có thời gian,” Chung Thụy thu lại thần sắc ảm đạm của Tiêu Tiêu vào đáy mắt, anh chậm rãi đến gần.
Tiêu Tiêu sững sờ, cái gì gọi là không có thời gian?
Nhìn thấy Chung Thụy càng đi càng gần, cô theo bản năng mà lui về phía sau: “Tiền bối nói vậy là có ý gì?”
“Phim truyền hình quay xong dự tính là cuối tháng, quảng cáo chỉ có thể bắt đầu quay vào tháng sau, quay chương trình TV cũng phải xếp đến tháng sau, đến lúc đó em thuộc về Star Entertaiment hay là tự do?”
Tiêu Tiêu ngẩn ra, lúc này mới nhớ tới hợp đồng của cô với Star Entertaiment một tháng nữa là đến kỳ hạn. Nếu khi đó không tiếp tục kí ước, chi phí quảng cáo của công ty hay là của cô, thì hoàn toàn nói không rõ.
Năm năm ở Star Entertaiment đã đủ lâu, nếu lại kí năm năm nữa, ai biết phim truyền hình quay xong, chính mình có thể lại ngã vào thung lũng hay không?
Đến lúc đó, Star Entertainment vẫn đem cô đông lạnh rồi giấu đến xó xỉnh nào đó như trước, Tiêu Tiêu vẫn không có tiếng tăm gì?
Cô không muốn tiếp tục đi xuống nữa…
Nhưng mà nửa đường hủy bỏ hợp đồng, công việc vẫn tiếp tục không ít đi.
Nói đi nói lại, nhận những hợp đồng này cũng là công toi, còn không bằng không nhận. Nếu không cục diện sau đó rối rắm chính mình phải thu dọn, cô có khả năng chẳng những làm không, mà còn phải bỏ tiền.
Nói như vậy, Chung Thụy đổi Tiêu Tiêu từ trong quảng cáo, kỳ thật là thay cô suy nghĩ?
Tiêu Tiêu trầm tư một lúc, không ph