Tác giả: Jassica
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 134507
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/507 lượt.
đây vốn là phần diễn Thanh Trà bị đâm mất mạng.”
“Đúng, gần đây tỉ suất được người xem chào đón, thành tích của Thanh Trà đạt được chỉ là trung bình, trái ngược với vai diễn của cô có sức hấp dẫn, vai diễn rất được hoan nghênh. Ngoại trừ Chung Thụy đóng vai thiếu gia biến hóa, kế tiếp chính là cô, ngay cả nữ chính không thể so bằng!”
Đạo diễn Tề cười vỗ vỗ bả vai của cô, giọng nói mang theo vẻ trêu đùa.
Người nói vô tình, người nghe cố ý, sau lưng Tiêu Tiêu toát ra mồ hôi lạnh.
Cô còn nhớ vị nữ chính trong phim này là một người nữ ngôi sao có tiếng, hiện tại cô đoạt lấy danh tiếng của người này, có thể xảy ra vấn đề gì lớn hay không?
Tiêu Tiêu biết những nữ ngôi sao nổi danh này phía sau đều có không ít chỗ dựa vững chắc to lớn, cho nên người trong giới cũng không dám tùy tiện đắc tội các cô ấy.
Đáng tiếc, Tiêu Tiêu dường như vào lúc lơ đãng đã đắc tội rất lớn, có cần nghĩ cách để xoay chuyển tình hình không nhỉ?
Cô miễn cưỡng cười cười: “Đạo diễn Tề quá khen, tôi chỉ là người mới, làm sao có thể so được với hai vị tiền bối?”
“Cô cũng đừng quá khiêm tốn, còn rất nhiều thời gian để cải thiện kĩ thuật diễn xuất của cô, tôi rất xem trọng cô.” Đạo diễn Tề cũng không ở đây nhiều lời với cái đề tài cao cấp này, rất nhanh liền chuyển sang kịch bản.
Tiêu Tiêu lúc này mới lặng lẽ nhẹ nhàng mở ra, nói gì đi nữa, cô thực sự là không biết nên trả lời làm sao mới tốt….
Buổi chiều là hai cảnh diễn của Chung Thụy cùng nữ chính, NG hai ba lần đã qua. Đạo diễn Tề nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của mọi người bên trong phim trường, nghĩ tiến độ đã nhanh hơn so với mong đợi, ông ta cũng bảo mọi người trở về nghỉ ngơi.
Tiêu Tiêu ở ngoài trường quay nhìn chằm chằm mỗi một vẻ mặt và động tác ở mỗi cảnh diễn của Chung Thụy. Lúc nhìn không cảm thấy mệt, nhưng khi thư giãn lại có cảm giác hai mắt mệt mỏi khô ráp khó chịu.
Cô dụi dụi mắt, nghe nói có thể sớm kết thúc công việc, trong lòng còn rất vui vẻ.
Xem ra, đêm nay mình có thể ngủ một giấc ngon lành hiếm có.
Tuy rằng Tiêu Tiêu chỉ là một nhân vật phụ nhỏ nhoi, phần diễn bên trong cũng không nhiều, nhưng mà mỗi ngày báo chí đều đưa tin.
Thứ nhất là có thể gần gũi xem Chung Thụy diễn xuất, được học tập nhiều hơn, thứ hai cũng cho đạo diễn Tề một ấn tượng tốt, thêm một chút thiện cảm.
Cô vừa mới thu dọn xong, ra đến cửa phim trường thì thấy một chiếc Ferrari màu bạc đứng ở ven đường, cô không khỏi sửng sốt.
Tiền bối ở phía trước, cô đương nhiên không thể làm như không thấy mà tránh ra, làm sao cũng phải đi lên chào hỏi.
Tiêu Tiêu tiến lên vài bước, cười tủm tỉm hướng về phía người bên trong chào tạm biệt: “Tiền bối Chung, ngài đi thong thả.”
“Đi? Đi đâu?” Chung Thụy gỡ kính râm xuống, không vui mà nhíu mày: “Còn không lên xe?”
Tiêu Tiêu giật mình dừng lại, ánh nhìn bốn phía bỗng nhiên tập trung ở trên người cô làm cho cả người rất không được tự nhiên, cô không khỏi bắt đầu nói lắp: “Lên xe….Làm cái gì? Tiền bối, nhà của tôi không xa, ngồi giao thông công cộng có thể đến…”
Mấy chữ cuối cùng, bắt gặp ánh mắt của Chung Thụy, cô chậm rãi nuốt trở lại.
“Lên xe! Đừng để tôi nói lại lần nữa!” Chung Thụy rõ ràng có chút không kiên nhẫn, anh dứt khoát xuống xe, túm Tiêu Tiêu vào ghế phụ giống như xách theo con gà con, lúc này anh mới ngồi vào chỗ bên cạnh cô, đạp chân ga nghênh ngang mà rời đi.
Phách lối kéo Tiêu Tiêu đi như vậy, hành động của Chung Thụy làm cho A Sâm kinh ngạc không thôi, Nguyễn Tình lại hận đến nỗi khuôn mặt xinh đẹp trở nên vặn vẹo.
Ngay sau đó, Nguyễn Tình cười lên, ác độc mà nghĩ.
Không biết Chung Thụy có phải vội vã mang Tiêu Tiêu đến trước mặt vị chỗ dựa kia, tiếp đó có thể đến một màn ba người hay không?
Cô ta thật muốn nhìn xem, vẻ mặt của Tiêu Tiêu sẽ phấn khích như thế nào?
Trợ lí bên cạnh không chú ý mà nhìn thoáng qua dáng vẻ tươi cười âm hiểm của Nguyễn Tình, sợ tới mức sau lưng rét run lên, nơm nớp lo sợ mà đem di động đưa qua: “Nguyễn tiểu thư, điện thoại của đạo diễn Ôn.”
Sắc mặt Nguyễn Tình cứng đờ, cái lão già không chết này sao lại tới tìm cô ta, không phải tối hôm qua mới thỏa mãn sao?
Nghĩ đến đêm qua khổ sở van xin, tận lực lấy lòng, nếu không buổi diễn ngày hôm nay ngay cả sức lực bước đi cũng không có.
Nguyễn Tình nhíu mày nhận lấy điện thoại, đáy mắt bắn ra một tia ánh sáng lạnh, trong nháy mắt liền lướt qua. Khóe môi của cô ta khẽ nhếch, chậm rãi cười ra.
Cô ta đã lưu lạc đến địa ngục, sao có thể để cho Tiêu Tiêu một mình một người ung dung tự tại ở trên thiên đường chứ?
Tiêu Tiêu ở trên xe thấp thỏm bất an, vài lần muốn nói lại thôi, muốn mở miệng hỏi, trong lúc chần chờ thì đã tới nơi.
Cô trợn mắt há mồm đứng ở dưới lầu, có chút không xác định mà chuyển hướng sang người bên cạnh: “Đây không phải phòng ghi âm của công ty sao, chúng ta rốt cuộc…”
Tiêu Tiêu ngừng một lát, nghĩ đến lời nói ngày đó của A Sâm, chẳng lẽ Chung Thụy muốn đem giọng nữ của cuối phim giao cho cô sao?
“Đúng như suy nghĩ của em.” Chung Thụy bấm nút thang máy, coi nhẹ ánh mắt sù