Tác giả: Jassica
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 134522
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/522 lượt.
.
(chữ “làm hỏng” của câu trên theo trong convert để là “khai thiên song”, baidu giải thích là sự việc không làm theo đúng kế hoạch, nếu dùng thẳng thì hơi khó hiểu nên chị đổi thành từ “làm hỏng” cho dễ hiểu hơn)
Vừa vặn kinh nghiệm quay phim của Chung Thụy không ít, bằng lòng hướng dẫn Tiêu Tiêu là tốt nhất.
Tiêu Tiêu nghĩ đến vẻ mặt tức giận của Chung Thụy ban nãy, nghĩ rằng anh tuyệt đối không có khả năng đồng ý.
Ai ngờ bỗng nhiên Chung Thụy cười với cô, gật gật đầu: “Được, đúng lúc đêm nay tôi không có việc gì cả.”
Tiêu Tiêu trợn mắt há mồm, quả thực không nghĩ tới Chung Thụy lại đồng ý với đạo diễn Tề.
Chung Thụy đồng ý giải thích kĩ thuật diễn xuất, đó là chuyện cực kì tốt.
Ánh mắt của đạo diễn Tề lướt qua hai người, đối với quan hệ của họ trong lòng ông ta hiểu rất rõ: “Vậy là tốt rồi, tôi hy vọng ngày mai có thể chứng kiến một vở kịch hay.”
Tiêu Tiêu bị cái nhìn thoáng qua lúc cuối cùng của đạo diễn Tề làm cho hoảng sợ lúng túng, luôn cảm thấy trong ánh mắt đó có ý xâu xa.
Đưa mắt nhìn theo đạo diễn Tề đi khỏi, cô quay đầu hỏi Chung Thụy: “Tiền bối, chúng ta dự tính sẽ đi đâu để giải thích cách diễn đây?”
“Sườn lợn của bữa trưa không tệ, buổi tối cũng nấu cái này phải không?” Chung Thụy liếc nhìn A Sâm cách đó không xa một cái, thấy anh ta biết điều mà xoay người bỏ đi, anh rũ mắt xuống.
Lại là sườn lợn?
Tiêu Tiêu buồn bực, ba bữa sườn lợn liên tiếp, Chung Thụy ăn không biết ngán sao?
Chẳng qua có việc cầu xin anh, cho dù Chung Thụy muốn ăn thịt rồng, cũng phải làm được, cô không chút do dự đồng ý. Nhà hàng cơm Tây thì có thể đi lần sau, dù sao cũng không vội trong chốc lát được: “Được, tôi nói với A Sâm một tiếng trước đã…”
Tiêu Tiêu quay đầu thì đã không thấy tăm hơi người đại diện của cô đâu cả, không khỏi khó hiểu: “Vừa mới đứng ở cửa, không biết sao lại không thấy nữa vậy?”
Trợ lí đúng lúc đi qua, thích hợp để mở miệng: “Tiêu tiểu thư tìm anh Sâm hả? Anh ấy đã đi ra ngoài rồi, nói là có việc gấp phải đi trước!”
Tiêu Tiêu hết chỗ nói, A Sâm tự mình chạy trốn trước cũng không báo với cô biết một tiếng.
Tiêu Tiêu ngẩng đầu nhìn vào mắt Chung Thụy, xe công ty cấp cho mình bị A Sâm lái đi rồi, cũng chỉ có thể đi nhờ xe Chung Thụy trực tiếp đi tới nhà anh ta mà thôi.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên Tiêu Tiêu đến nhà Chung Thụy, cũng một kiểu sạch sẽ ngăn nắp như vậy, ngoài ra cô cũng đem tới những vật trang trí nho nhỏ như những hộp hoa giấy đáng yêu, những mảnh giấy ghi chú màu hồng phấn hình ngôi sao trên tủ lạnh này, cùng với hai chậu hoa màu xanh biếc đặt trên cửa sổ nữa, càng làm cho trong căn phòng tăng thêm không khí ấm áp và nhân khí ( hơi thở của con người)
Dù sao phong cảnh nơi này cũng khá tốt, các trang thiết bị không tệ, đồ dùng trong nhà đều đủ cả, lại không nhiễm một hạt bụi nào, nhưng vấn đề là lạnh lẽo đến nỗi không giống như là nơi cho người ở, khi tiến vào một bước luôn có cảm giác áp lực không hiểu nỗi.
Tiêu Tiêu nhìn thế nào cũng không vừa mắt, đúng lúc lần trước đi siêu thị mua mấy đồ gia vị, lại thấy những đồ trang trí nhỏ giảm giá 50% ( mua 1 nửa má tặng 1 nửa) , cô liền mua ngay.
Quả nhiên, đặt những vật trang trí này trong phòng lại thấy thoải mái hơn…
Thời gian còn sớm, Tiêu Tiêu ướp sườn lợn trước, rửa sạch tay rồi đi ra.
“Tiền bối Chung nói cho tôi nghe một chút kĩ thuật diễn trước đi?”
Với bản lĩnh của Chung Thụy, giải thích những điểm quan trọng của cảnh hôn, cô tin tưởng lần sau mình có thể diễn được rất tốt, và chân tay cũng không lúng túng ở trước mặt anh nữa.
Chung Thụy dựa vào sofa, nheo mắt lại nhìn về phía cô: “Trước tiên em hãy nói cho tôi biết, vì sao khi diễn cảnh hôn đều hoảng hốt lo sợ vậy, chẳng lẽ tôi lại mọc thêm một bộ mặt ác nhân nào nữa sao, sợ tới mức cả người em cứng ngắc đến nỗi không biết hôn?”
Tiêu Tiêu xấu hổ mà cười cười, quả nhiên Chung Thụy chưa có nguôi giận, nói chuyện đều mang theo sự châm chọc, cô không khỏi lấy lòng mà ngồi ở bên cạnh anh: “Không thể nào, tiền bối Chung khôi ngô phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong, nếu cái này cũng bị xem là khuôn mặt ác nhân, vậy SY kia tính là cái gì?”
SY là một cặp ngôi sao hài tương đối nổi danh gần đây, lúc trước hai người kia cũng không phải là những nam sinh khôi ngô, thậm chí còn kém xa so với từ khôi ngô, lại thường xuyên làm những động tác khôi hài chọc người ta bật cười, thỉnh thoảng Tiêu Tiêu cũng nhìn thấy ở trên TV mấy lần, nhưng mà đến bây giờ vẫn không biết được hình dáng thật của hai người khi không làm trò hề thì như thế nào nữa.
Chung Thụy bị cô chọc cười, tuy rằng hai người SY không tính là đẹp, nhưng mà tài ăn nói cùng khả năng hài hước là hạng nhất rồi, pha trò đến nỗi trước đó khán giả phải ngửa mặt mà cười sau đó lại đảo ngược lại, nói thật khả năng nắm vững từng trường hợp khá là xuất sắc, sao tới miệng Tiêu Tiêu, giống như không nhận ra hình dáng của họ nữa vậy?
“Nếu không phải nguyên nhân này, vậy là cái gì?”
Tiêu Tiêu nghe thấy anh tiếp tục truy hỏi, cô ngượng ngùng mà cúi đầu.
Dù sao