Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đêm Nay Ngủ Cùng Ai

Đêm Nay Ngủ Cùng Ai

Tác giả: Jassica

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 134531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/531 lượt.

cô cũng không thể nói ra, bởi vì khuôn mặt tuấn tú của Chung Thụy cách quá gần, cô mới bắt đầu khẩn trương đó…
Tiêu Tiêu ấp úng, ánh mắt bối rối: “Lần đầu tiên tôi diễn cảnh hôn môi, lại cùng với tiền bối Chung là Ảnh đế ba năm liền, hồi hộp là rất bình thường….”
“Cho nên khẩn trương khi đối mặt với tôi, nhưng đối mặt với người đại diện thì lại không khẩn trương sao?” Mí mắt Chung Thụy nâng lên, thản nhiên ngắt lời cô.
Tiêu Tiêu nhất thời nghẹn họng, không nghĩ tới anh lại đột nhiên nhắc đến chuyện này, đúng lúc cô đang chuẩn bị giải thích, liền thuận theo đề tài Chung Thụy đang nói mà đi tới luôn: “Cảnh hôn diễn mãi không thành công, tôi nghĩ kĩ thuật diễn xuất có trở ngại, liền nhờ A Sâm giả làm người gỗ giúp tôi luyện tập.”
Cô ngẩng đầu liếc nhìn Chung Thuy nhanh chóng rồi lập tức cúi đầu: “Không ngờ tiền bối lại bỗng nhiên đi vào, lại càng hoảng sợ, tóm lại… Chính là…”
Tiêu Tiêu còn chưa nói xong, chỉ cảm thấy eo lưng siết chặt, bị Chung Thụy kéo vào trong lòng, cả người không khỏi cứng đờ: “Tiền bối, đây là?”
Chung Thụy ôm chặt thắt lưng của cô, một tay nâng cằm của Tiêu Tiêu lên, bỗng nhiên cười: “Nếu muốn luyện tập, tìm tôi không phải càng tốt hơn sao? Thứ nhất là vì yêu cầu của phân cảnh, thứ hai…”
Anh dừng lại, hà hơi bên tai Tiêu Tiêu, nhiệt độ hơi thở ấm áp chui vào trong màng nhĩ của cô, làm cho cả người Tiêu Tiêu run lên, vành tai dần dần đỏ lên.
“Em có phải đã quên rốt cuộc mình là người của ai hay không?”
Nghe vậy, Tiêu Tiêu mím môi, tâm tình phức tạp.
Cô sớm nên hiểu rõ, giao dịch giữa mình và Chung Thụy chính là một màn anh tình tôi nguyện, nhưng mà cô luôn xem nhẹ, cũng như luôn bình thản sống chung với anh.
Đáng tiếc đến cuối cùng Chung Thụy vẫn lãnh đạm mà nhắc nhở mình, nên làm tốt bổn phận.
Tiêu Tiêu thở dài trong lòng, Chung Thụy đã đủ bao dung đối với cô rồi, nhìn Nguyễn Tình thì biết, muốn đạt được cái gì, phải trả giá lớn.
Cô đã có đầy đủ rồi, cùng diễn với Chung Thụy, có thể đóng một vai diễn không nhỏ, tối thiểu cũng ở trước màn ảnh lăn lộn thuần thục, rất giúp ích đối với con đường ngôi sao sau này của cô.
Không giống Nguyễn Tình, bởi vì đạo diễn Ôn mà vào được đoàn làm phim, cuối cùng cũng bởi vì đạo diễn Ôn mà rời khỏi…
Bỗng nhiên trong lòng Tiêu Tiêu dâng lên một nỗi buồn phiền, cô đè nén nó phát sinh, nhỏ giọng mở miệng: “Thật xin lỗi, tôi rất đắc ý vênh váo, về sau nhất định sẽ sửa lại.”
Cô sống chung với Chung Thụy có lẽ là rất tự nhiên, hai người càng ngày càng gần, ngược lại quên mất giao hẹn lúc trước của bọn họ.
Đúng là lúc nên hồi tỉnh lại, không phải sao?
Quai hàm đau nhức, Tiêu Tiêu bị ép nâng mặt lên.
Chung Thụy nhíu mày, không vui hỏi: “Đây là kết luận em rút ra đó sao?”
Tiêu Tiêu cũng nhíu mày, kết luận này chẳng lẽ không đúng như anh ta mong muốn sao?
Cô chỉ cần nghe lời thuận theo, vậy cũng đủ rồi, không phải sao?
Bỗng nhiên Chung Thụy khẽ động, ôm lấy Tiêu Tiêu buộc cô ngồi ở trên đùi anh, cúi đầu đối diện ánh mắt ngạc nhiên của cô, nghiến răng nghiến lợi nói: “Em quả thực rất là đắc ý vênh váo…”
Tiêu Tiêu vừa nghe xong, sắc mặt bỗng nhiên trắng bệch.
Chung Thụy nhìn cô một cái, lại nói thêm: “Cảnh hôn của em không thành công, vấn đề không phải do kỹ thuật diễn và đối tượng, mà là do chính em. Một khắc kia em chính là Thanh Nhã, đối mặt với người yêu thích trước lúc chết, sao còn có thời gian suy nghĩ lung tung chứ?”
“Nếu giây tiếp theo chính là tận thế, em và người yêu chỉ còn lại một giây cuối cùng, thì em sẽ làm sao đây?”
Sắc mặt của Tiêu Tiêu ấm dần, chớp mắt có chút suy nghĩ.
Cô biết, Chung Thụy lại chỉ điểm cho cô, đem mỗi câu ghi nhớ thật kĩ càng.
Quả thực là như vậy, Tiêu Tiêu không thể hòa nhập nhân vật vào cảnh hôn, phần lớn là vấn đề tâm tình.
Nếu chỉ còn lại một giây, Thanh Nhã quyết định cản kiếm như vậy, hôn nhau trước lúc lâm chung, sao lại có thể do dự và lỗ mãng chứ?
Ly biệt trong nháy mắt, có bao nhiêu tình cảm chôn giấu ở dưới đáy lòng, không cam lòng như vậy, tiếc nuối như vậy, không muốn như vậy, quyến luyến như vậy….
Nụ hôn này của Thanh Nhã, hàm chứa bao nhiêu dũng khí, bao nhiêu tình cảm, khắc cốt ghi tâm đến nỗi làm cho người ta thương cảm.
Nói đến cùng, Tiêu Tiêu vẫn xem người trước mặt là Chung Thụy, mà không phải là người yêu của Thanh Nhã, là nam tử để nàng nguyện ý sẵn sàng thay hắn cản kiếm đánh mất tính mạng!
“… Tôi hiểu rồi, tiền bối Chung?” Tiêu Tiêu nghĩ thông suốt, bỗng nhiên suy nghĩ lại trở nên thoải mái rộng mở, không khỏi lộ ra một nụ cười yếu ớt.
Chung Thụy một tay nâng gáy của cô, một tay đỡ lấy thắt lưng cô, ôm chặt Tiêu Tiêu trước ngực: “Vậy, chúng ta bắt đầu đi!”
Tiêu Tiêu hít một hơi thật sâu, gật đầu với anh: “Tôi có thể.”
Chung Thụy cũng cười: “Trước khi bắt đầu, tôi phải dạy cho em một việc khác trước đã.”
Tiêu Tiêu ngẩn ra, hoang mang hiện rõ trong mắt: “Là cái gì vậy?”
Đầu ngón tay xoa nhẹ trên môi cô, con ngươi đen tuyền của Chung Thụy hàm chứa ý cười, anh nhìn chằm chằm vào Tiêu Tiêu, thanh âm g


XtGem Forum catalog