Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341565
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1565 lượt.
trong bụng chỉ toàn phân mà thôi, có chùi thế nào cũng chẳng sạch được..."
"...."
Sự im lặng đến ngột ngạt. Có một thứ gì đó vừa bay qua đâm lá cây bên cạnh. Tô Nhất Minh giơ tay chụp lấy, bắt được một con côn trùng bé nhỏ. Là một con bọ rùa. Anh búng một cái, con bọ rùa tội nghiệp rơi ngay xuống đất, sáu chân giơ lên trời, xoay xở thế nào cũng không lật người lại được. Tô Nhất Minh thò chân, giẫm nát con bọ rùa, quả nhiên từ bụng phọt ra chất phân vàng vàng, dính trên nền đất chùi thế nào cũng không sạch...
Khi cánh cửa này đóng lại, một cánh cửa khác sẽ vì bạn mở ra
“Bác sĩ Trình, giường số năm đã ngừng thở!”
“Cắm ống! Chuẩn bị máy hô hấp…”
“Không được... Độ bão hòa ôxy trong máu không tăng… hút đờm, hút đờm!”
“…Oxy vẫn không tăng… Nhịp tim yếu dần!”
Hết giờ làm đi qua bãi đỗ xe, một chiếc xe thể thao rất quen thuộc bỗng bấm còi inh ỏi ở một góc làm cô giật nảy nùnh. Cửa xe mở ra, gương mặt của Chung Viễn thấp thoáng trong xe, “Vũ Phi, lên xe đi.”
Trình Vũ Phi chần chừ một lát rồi lên xe, Chung Viễn nổ máy. Chiếc xe chạy bon bon ra ngoại thành trong bầu không khí im phăng phắc giữa hai người, rồi rẽ vào một con đường nhỏ, dừng bên một cánh Đồng cỏ lau mênh mông.
Ánh tịch dương ngả dần về Tây, gió hiu hiu thổi, bông cỏ lau bay la đà. Trong thành phố lớn hiếm khi nhìn thấy cảnh tượng này, Trình Vũ Phi xuống xe, hít một hơi thật sâu, những nặng nề trong lòng bớt đi được phần nào, “Đẹp quá.”
Chung Viễn cười cười, “Ừm. Tôi rất hay đến đây. Gần đây khu vực ngoại ô phát triển rất nhanh, những nơi thế này không còn mấy nữa. Lúc tâm trạng buồn phiền tôi thường ra đây một lát. Đường sá ở gần đây đều được xây dựng rất tốt, lại ít người. Có lúc ban đêm tôi một mình đến đây lái xe với tốc độ cao, cảm giác thật sảng khoái. Đặc biệt là lúc rẽ một khúc cua với vận tốc cực nhanh, một bộ phận xe sẽ rời khỏi mặt đất, có được khoái cảm bay bổng như tiên... Rất dễ bị nghiện.”
Lái xe với tốc độ cao? Trình Vũ Phi ít nhiều cảm thông với tâm trạng của anh. Áp lực công việc, tình yêu thất bại, có những thứ không thể nói trong bệnh viện, về nhà lại không có ai lắng nghe, luôn phải tìm cách để giải tỏa. Thế nhưng cô cảm thấy có nghĩa vụ phải nhắc nhở anh, “Lái xe với tốc độ cao rất nguy hiểm. Chung Viễn, anh cũng phải nghĩ đến Quả Quả nữa chứ. An toàn phải đặt trên hết.”
“Em không thích à? Nếu em không thích thì sau này tôi không đến nữa...” Chung Viễn lấy trong xe hai lon nước giải khát, đưa cho cô một lon.
“…” Trình Vũ Phi suy nghĩ ý tứ trong lời nói của anh, toát mồ hôi lạnh, vội vàng chuyển đề tài, “Chủ nhiệm Chung đổi xe mới rồi à? Đẹp thật đấy.”
Chung Viễn dừng lại một lúc, “Ừ. Nhưng không chỉ có như thế. Mẹ tôi trước kia là một cô giáo ở miền quê, Nghiêm Hoa là học sinh của bà, rất thông minh, tiếc là mồ côi cha mẹ từ khi còn rất nhỏ, không có tiền đi học. Mẹ tôi rất thích anh ta, cảm thấy tiếc một nhân tài, bèn cho anh ta ở lại nhà, để anh ta tiếp tục được đi học. Tôi với anh ta cùng lớn lên bên nhau, anh ta như anh trai của tôi vậy.”
“Nghe nói Nghiêm Hoa là một kỳ tài trong giới làm ăn, tay trắng làm nên sự nghiệp.”
Chung Viễn chau mày không cho là như vậy, “Kỳ tài trong giới làm ăn, tay trắng làm nên… Nghe mỗi từ như thấm đầy máu và nước mắt. Hê hê, nhưng quả thực anh ta rất thông minh, nhìn vấn đề thấu đáo hơn người khác. Có một thời gian dài anh ta chính là người thầy tinh thần của tôi, không ngừng đôn đốc tôi, thúc giục tôi, cho đến khi tôi không còn tán đồng quan điểm của anh nữa. Nói thật, không có anh ta tôi không được như ngày hôm nay... Đúng rồi Vũ Phi, em chia tay với gã gian thương đó rồi à?”
“…” Trình Vũ Phi bây giờ lo lắng anh sẽ hỏi về Tô Nhất Minh, đang vắt óc nghĩ cách để né tránh thì không ngờ đề tài đi lòng vòng một hồi cuối cùng cũng chĩa vào mình, cô nhất thời không biết nói sao.
“Tôi có thể nhận ra, mấy hôm nay thần sắc em không được tốt...”
“…” Trình Vũ Phi im lặng, không ngờ trình độ mình thấp đến vậy, trên mặt không giấu nổi chuyện gì, chẳng trách sư huynh nói với mình những lời như thế.
“Vừa nãy đó là chỗ tôi thường đỗ xe, vị trí rất tốt, em ra về sẽ đi ngang qua trước xe tôi. Mỗi ngày tôi đều ngồi trong xe tỉ mỉ quan sát nét mặt của em, đoán tâm trạng của em…”
“Chung Viễn!” Trình Vũ Phi thất sắc.
Chung Viễn cười cười, “Làm em hết hồn hả? Tôi chỉ là muốn nói với em, không có tình yêu thì cũng có lòng, tình cảm còn có rất nhiều cách thức mà. Chia tay với anh ta thì cũng đã chia rồi, đừng làm khổ mình như thế.”
Trình Vũ Phi lúng túng, “Nhưng anh không phải... cái cô gái của anh...”
Chung Viễn hiểu cô muốn nhắc đến ai, “Lâm Đồng. Cô ấy tên là Lâm Đồng.”
“Ờ, Lâm Đồng đã trở về rồi phải không?”
Chung Viễn ấp úng, “Tôi không liên lạc với cô ấy.”
“Cô ấy không ở khách sạn B?” Trình Vũ Phi thất vọng.
“Ở đó. Sau khi em gọi điện tôi lập tức đến khách sạn B, quả nhiên tìm thấy tên cô ấy. Tiếc là tôi là một kẻ hèn nhát, hoảng hốt trốn chạy, không dám g