Nếu Tình Yêu Nhiều Hơn Một Chút
Tác giả: Như Thi Vấn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341569
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1569 lượt.
“Nhất Minh cậu có tâm sự à?” Vu Tuy Văn săm soi tỉ mỉ nét mặt của Tô Nhất Minh.
Tô Nhất Minh ừm một tiếng. Gần đây nguồn vốn hạn hẹp, mấy ngày nay anh chạy đôn chạy đáo thúc nợ. Bây giờ anh đang ở thành phố B dự định thương thảo những đơn hàng lúc trước với công ty của Vu Tuy Văn. Sau khi lão Châu tiêu đời, cái doanh nghiệp quốc doanh quy mô lớn này lại bổ nhiệm một ông tổng khác. Vu Tuy Văn nhờ gia thế vững vàng cùng với sự chín chắn vốn có luôn lọt vào mắt xanh của các ông chủ. Anh vốn muốn dựa mối quan hệ của cậu ta để có thể sớm lấy được tiền, ai ngờ chưa kịp nói lời nào thì Vu Tuy Văn đã mặt mày rạng rỡ mời anh đi ăn cơm.
“Nhất Minh, tôi có lẽ sắp thăng quan rồi.” Trên bàn tiệc Vu Tuy Văn điềm đạm cười nói, cho dù đó là một việc rất phấn khởi thì giọng điệu của cậu ta vẫn vô cùng thận trọng, tổng giám đốc vừa bổ nhiệm chỉ là quyền giám đốc trong thời kỳ quá độ, nếu có một chỗ đi tốt hơn, ông ta sẽ không ngồi vị trí đó lâu. Trách nhiệm của ông ta ngoài ổn định tinh thần nhân viên, chấn hưng công ty, nhiệm vụ quan trọng nhất chính là tìm ra người kế nhiệm thích hợp.
Còn Vu Tuy Văn lại là lựa chọn thích hợp cho chức tổng giám đốc, nhưng cậu ta lại có một đối thủ cạnh tranh nặng ký khác là phó tổng giám đốc, tiềm lực mạnh hơn cậu ta một chút. “Nhưng, anh ta gần đây giới thiệu một nhà cung cấp - cậu biết sau khi lão Châu bị cắt chức, đường cung ứng có chút hỗn loạn - nhà cung cấp đó yêu cầu tiền trao cháo múc, nhưng chất lượng sản phẩm thì không đạt tiêu chuẩn, ảnh hưởng đến tiến độ của cả một công trình lớn của chúng tôi. Tổng giám đốc rất không hài lòng. Tôi nhân cơ hội này mới giới thiệu công ty của cậu với ông ta. Nhất Minh, tôi tin vào thực lực của cậu, tin tưởng chất lượng sản phẩm của cậu! Nhưng để kịp tiến độ, cần hàng vô cùng gấp... Việc này nếu mà làm tốt được, chắc chắn tiếp thêm sức cho việc chạy đua vào ghế tổng giám đốc của tôi. Nhất Minh, cậu nhất định phải giúp tôi lần này, đừng để tôi phải mất mặt với ông chủ mình...”
Anh cảm thấy mình chẳng phạm sai lầm gì lớn, tuy trình độ suy xét tâm sự của phụ nữ của anh đã giảm sút so với trước đây rất nhiều. Sống với cô lâu như vậy, anh tự cảm thấy rằng mình đã chiều chuộng bác sĩ hết lòng hết dạ, tưởng đâu cô sẽ vui sướng, ngoan ngoãn nghe lời mình, ai ngờ tâm tư bé nhỏ của cô lại chất đầy những bất mãn về mình. Sao thế nhỉ?
Thở dài đánh thượt, anh nốc một ngụm rượu lớn, hôn lễ anh chưa hủy, vẫn còn ôm một tia hy vọng mong manh, phải tìm Vũ Phi nói chuyện mới được... trốn tránh không phải là cách.
Gắp qua loa vài đũa anh đứng dậy cáo từ, Vu Tuy Văn cười trêu chọc: “Sao thế Nhất Minh? Nhớ cô ấy rồi à? Ăn bữa cơm cũng không nuốt trôi? Tôi thấy cậu đúng là bị phụ nữ làm cho thê thảm rồi.”
Tô Nhất Minh gượng cười, sao có thể nuốt trôi được thứ? Anh vội vã chạy về bố trí việc sản xuất, lại còn phải trù bị nguồn vốn... Nhưng chỉ mong thời khắc quan trọng nay mình không bị gục ngã, nếu không thì có lỗi với anh em, có lỗi với tiền rồi.
Tô Nhất Minh bay chuyến cuối cùng trong ngày. Lên máy bay, anh do dự gửi tin nhắn cho Vũ Phi, “Cưng ơi, đừng giận nữa. Em không thích ở tầng trên cùng thì chúng ta sẽ ở tầng trệt, em không thích anh làm thương nhân thì anh làm người giàu, em không thích anh kiếm nhân dân tệ thì anh sẽ kiếm đô-la... Tóm lại, ngoài là đàn ông không thể thay đổi ra, những thứ khác anh đều có thể thay đổi, chỉ cần em quay về...”
Sau đó tim đập thình thịch chờ tin nhắn trả lời. Không trả lời. Anh rầu rĩ gửi thêm một tin nhắn nữa, “Anh gọi điện nhé. Anh đang rất khổ tâm, rất căng thẳng. Cuộc đời thất bại, tương lai mờ mịt. Anh sắp chết rồi... Bác sĩ ơi, cứu anh”.
Điện thoại im lặng, không có bất kỳ động tĩnh nào. Tô Nhất Minh tức giận, lập tức gọi điện định mắng bác sĩ một trận vì thấy chết không cứu. Nhưng tiếc là... điện thoại của cô không liên lạc được.
Tô Nhất Minh đầy một bụng tức, trong đầu lửa giận bốc cao ngùn ngụt. Đúng là người đểnh đoảng! Chắc chắn là quên nạp tiền điện thoại rồi! Anh lập tức gọi cho thư ký, bảo cô phải nạp tiền vào số của Trình Vũ Phi ngay lập tức.
Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp yểu điệu đi tới, dịu dàng yêu cầu anh tắt di động.
*
* *
Máy bay vừa hạ cánh, Tô Nhất Minh tức tốc gọi điện cho cô, nhưng máy vẫn không liên lạc được. Anh thầm rủa mạng di động của Trung Quốc chậm chạp. Ngày hôm sau, anh không thể nhịn được nữa bèn gọi lên khoa của cô, nghe được một tin sét đánh. Cô đã đi Mỹ rồi, không ai biết địa chỉ cụ thể của cô, ngoài việc nghe đâu người giúp cô xuất ngoại là Chung Viễn.
Tô Nhất Minh như bị ai đánh trúng đầu. Trong lúc quan trọng nhất, người phụ nữ của anh tháo chạy đã đành, nhưng lại do chính lão tình địch tiếp ứng cho cô ta chạy mới điên chứ! Đúng là chọc anh tức chết mà. Suy nghĩ cả ngày, càng nghĩ lửa giận càng bốc lên cao, cuối cùng anh quyết tâm đi hỏi tội Chung Viễn.
*
* *
Chung Viễn mỗi tuần có nửa ngày khám bệnh cho những khách có yêu cầu đặc biệt. Bệnh nhân đầu tiên của ngày hôm nay làm anh vô cùng ngạc nhiên. Tô Nhất Minh trả một s