Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Lượt Em Yêu Anh

Đến Lượt Em Yêu Anh

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341219

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1219 lượt.

“Tự mình nhóm lửa thì tự mình giải quyết thôi!”
Nếu không phải vì em anh có thể bốc lửa cả người sao? Hà Tử Nghiệp tỏa ra oán khí nồng đậm, nhưng thấy chuyện tốt không thể nào thực hiện, không thể làm gì khác hơn là buồn bực đi vào phòng vệ sinh, trước khi đi vẫn không quên liếc mắt nhìn ngăn kéo trên đầu giường một cái, vị dâu tây, vị chuối tiêu đều vô dụng, uổng phí ý định của anh, cuối cùng còn phiền toái đến năm ngón tay phục vụ người anh em nữa.
Không để cho hôn, cũng không để cho sờ, thật sự là đáng ghét chết đi!






Chuẩn Bị Quà Tặng.
Ngày thứ hai, Lâm Cảnh Nguyệt chết sống phải về thành phố A, cho dù Hà Tử Nghiệp nói hết nước miếng, thậm chí ngay cả loại lời thế “Anh tuyệt đối không đụng đến một sợi tóc của em” cũng nói hết ra, thật không có cảm giác an toàn mà, cô vẫn cho anh là kiểu người bình tĩnh kiêu ngạo, nhưng ai biết, lột da ra mới hiểu anh chính là một con sói đói khổng lồ.
Lâm Cảnh Nguyệt đem vật dụng thu dọn tốt trong túi hành lý, ngồi trên giường suy nghĩ nên về như thế nào, hiện tại mua vé máy bay thì không còn kịp rồi, như vậy vé xe lửa có được không? Cô đứng dậy đi đến trước máy vi tính, lên website kiểm tra một lúc, thật may, vẫn còn vài vé ghế mềm, cô không suy nghĩ liền đăng ký mua, nhưng mà, Hà Tử Nghiệp có muốn trở về hay không? Cô quay đầu nhìn về phía Hà Tử Nghiệp đang nằm trên giường: “Anh có trở về không?”
Hà Tử Nghiệp vẫn đang giận dỗi, cúi đầu không quan tâm đến cô. Anh ngay lúc ở thành phố A đã bắt đầu lên kế hoạch, thật vất vả mới đem người lừa gạt đến thành phố D, thiết nghĩ dù thế nào cũng phải đem gạo sống nấu thành cơm, từ đó vững vàng trói thư ký nhỏ bên người, nhưng đừng nói cơm chín, ngay cả nước cơm anh còn không húp được một chút, cô nhóc này cơ bản không cho anh cơ hội gần gũi!
Anh thương tâm buồn bực, rõ ràng bọn họ đã xác định quan hệ, tại sao chỉ cho anh kéo tay, hôn cái miệng nhỏ ? Chẳng lẽ anh thật sự là người không đem lại cảm giác an toàn cho người khác ?
Lâm Cảnh Nguyệt vốn đang mong cùng anh cãi nhau giải buồn, như vậy rất tốt, toàn thân Hà Tử Nghiệp sắp biến thành cái hủ nút rồi, từ sáng đến giờ còn chưa nói lời nào, được rồi, tâm tình chưa thỏa mãn dục vọng của anh hiện tại cô tha thứ, nhưng cũng không thể đem cảm xúc lây sang người khác được, đúng không?
“Hà Tử Nghiệp, anh không ăn hạt dưa phải không?” Lâm Cảnh Nguyệt hết kế này đến kế khác.
Khóe miệng Hà Tử Nghiệp giật giật, hạt dưa? Đã bao nhiêu năm anh không ăn loại đồ ăn không tốt cho sức khỏe này rồi hả? nhưng mà, cô đang muốn làm anh vui lòng sao? Nhưng cô phạm sai lầm quá lớn, không thể tha thứ, anh không cần để ý đến cô!
Ai u! Lại so kè rồi, Lâm Cảnh Nguyệt âm thầm nhíu mày, tính tình cũng lớn lắm, mới vừa lui tới đã dám trưng sắc mặt như vậy cho cô nhìn sao? Nghĩ vậy, cô cảm thấy mình không thể dung túng anh, đem túi trên tay đặt lên bàn, trực tiếp bò lên giường anh.
“Diệp Tử….” cách chăn cô ôm đầu anh. Nũng nịu gọi, âm thanh mềm mại tỏng trẻo, chọc thẳng vào nơi sâu nhất trong lòng Hà Tử Nghiệp, cảm thấy được nhiệt độ cách chăn truyền tới, Hà Tử Nghiệp tự biết mình không thể kiên trì thêm bao lâu nữa.
“Anh giận à?” Cô nghiêng đầu nhìn anh, trong mắt toàn vẻ uất ức, vẻ mặt cũng có chút chán nản, Hà Tử Nghiệp thiếu chút nữa đã coi chính mình thật sự làm chuyện có lỗi với cô. Đến khi bàn tay cô vỗ nhẹ lên mặt anh, anh mới phản ứng được, anh lại bị cô đầu độc rồi!
Trong lòng Hà Tử Nghiệp thầm than tức, anh thực sự thua ở trong tay cô, chỉ với vẻ mặt uất ức nhỏ nhỏ cũng có thể để cho anh ngoan ngoãn đầu hàng. Chẳng bao lâu sao, một người nói một không hai trên thương trường, dùng mánh khóe không thấy máu để thu mua công ty khác, một con người kiên cường đứng trước mặt cô sẽ tự giác thu hồi bén nhọn, tình nguyện vì nụ cười của cô mà làm tất cả.
Anh sờ sờ đầu cô, mỉm cười bao dung: “Không có.”
“Thật?”
“Ừm”
“Vậy tại sao không nói lời nào, cũng không giúp em lấy nước nóng?”
“Được, anh đi liền.” Hà Tử Nghiệp bước xuống giường mang giày đi lấy nước nóng cho vợ con anh. Lâm Cảnh Nguyệt ở trên giường nhìn anh cười không tim không phổi, chỉ là khi nhìn gần có thể thấy trong mắt cô đã mông lung một mảnh.
‘Đây.” Hà Tử Nghiệp cầm một ly nước nóng đưa cho cô: “Cẩn thận, coi chừng phỏng.”
Lâm Cảnh Nguyệt gật đầu một cái, nhận ly nước giữ trong tay, tay của cô một năm bốn mùa đều lạnh như băng, nhất là hai mùa thu đông, từng nghe người lớn trong nhà nói cô gái tay lạnh chồng đều thương yêu, ở kiếp trước, cô không đủ trải nghiệm để chứng minh những lời này thiệt hay giả, mà kiếp này, cô vì sao không tự cho mình cơ hội trải nghiệm một lần chứ?
Giường trên xe lửa rất hẹp, hai người thì sẽ rất chật, nhưng Lâm Cảnh Nguyệt không có ý tứ muốn đi xuống, Hà Tử Nghiệp dĩ nhiên cũng không muốn như vậy. Anh đưa cô nhóc đang co rút sau lưng mình ôm vào trong ngực, cằm chống ở trên vai cô: “Thấy lạnh lắm sao?”
Hiện tại cũng chỉ đầu thu, nhiệt độ trên xe lửa cũng không thấp, vì sao cô l