Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341215
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1215 lượt.
uôn cầm theo cốc giữ nhiệt?
“Cài này à!” Lâm Cảnh Nguyệt huơ huơ cốc giữ nhiệt trong tay nói: “Tay lạnh đó, ấm tay!”
Hà Tử Nghiệp nhíu mày, lấy cốc ra, nắm lấy tay cô, quả nhiên, trừ lòng bàn tay ấm do ủ cốc giữ nhiệt, mu bàn tay hay giữa các khe đều rất lạnh. Tại sao lại có thể như vậy? Anh luôn cảm thấy cô như tia sáng, ấm áp, mang theo tràn đầy sức sống, mà bây giờ, anh nắm lấy đôi tay lạnh như băng, trong lòng có chút đau đớn. Anh biết mình không hiểu hết cô, lại không nghĩ ngay cả một chuyện nhỏ như vậy cũng không hay biết.
“Kể cho anh nghe chút chuyện về em đi ?” Anh cầm tay cô đưa vào bên trong áo quần của mình, đặt trên vòm ngực ấm áp, nhỏ giọng yêu cầu.
Cảm nhận nhịp tim của anh, Lâm Cảnh Nguyệt cong mắt : “Kể gì?”
“Gì cũng được.” Anh muốn nghe, chỉ cần là về cô anh đều muốn nghe.
Lâm Cảnh Nguyệt suy nghĩ một chút, rúc vào trong ngực anh, đem mọi chuyện vun vặt có thể nhớ được kể liên tục với anh. Ví như khi cô còn bé rất nghịch ngợm, luôn đi theo các bé trai trong xóm điên khùng, cùng nhau chơi bóng rổ. Ví như lúc trước có một bé trai lén lén ôm cô hôn, cô đã liên tiếp lo lắng hơn mấy tháng, sợ mình sẽ mang thai. Nghĩ tới đây, cô không nhịn được cười ra tiếng, khi đó cũng thật là ngốc mà.
Hà Tử Nghiệp nhéo bàn tay đã được ủ ấm của cô, ê ẩm mở miệng: “Tiếp tục.”
Một ngày này, Hà Tử Nghiệp nghe được rất nhiều chuyện về Lâm Cảnh Nguyệt, từ tiểu học đến đại học, anh biết cô từng là thủ khoa thành phố hồi cấp ba, biết cô viết thư pháp rất tốt, biết cô thời đại học từng mến một đàn anh…
Anh cảm thấy anh chưa bao giờ gần cô như vậy, dù lúc cô bị anh đè xuống giường. Anh nghe cô nói từng chút từng chút, vẫn đem cô ôm càng chặt càng chặt, ở những ngày không có anh, cô nhóc của anh bình an lớn lên, hoặc vui sướng hoặc bi thương, giống những cô gái bình thường khác, nhưng lại chính là đặc biệt nhất. Anh cảm ơn những người đã cùng cô trải qua những việc đó, cảm ơn bọn họ đem một cô nhóc linh động, lại có chút khôn vặt đến bên cạnh anh. Anh cũng vô cùng hâm mộ bọn họ, bởi vì những ngày như vậy anh chỉ có thể tưởng tượng, những quá khứ đó, anh không có tư cách bình luận, tuy vậy, tương lai những ngày còn lại, anh muốn đem chính mình khắc sâu vững vàng ký ức sinh hoạt của cô, bất cứ việc gì cũng không thể xóa được.
“Hà Tử Nghiệp.” Cuối cùng, cô nhẹ nhàng gọi tên anh, lúc này trời đã hoàn toàn tối mịt, ánh sáng từ chiếc đèn lắc lư trong xe lửa chiếu ra, tiếng nói của cô lẫn vào tiếng xình xịch của xe lửa, đều đặn truyền vào lỗ tai anh: “Anh chờ, chờ ngày sinh nhật anh em sẽ chuẩn bị cho anh một phần quà…” Âm thanh của cô dần dần hạ xuống, mơ hồ đến mức anh dường như nghe không rõ, anh cũng không hỏi lại, tự cho là đã nghe được trọng điểm: “Tốt, anh chờ.”
Anh cũng không biết cô muốn tặng anh gì, trong lòng có chút nho nhỏ chờ mong, bởi vì sinh nhật anh vào cuối năm, nhưng cũng không quá để ý. Cho đến ngày sinh nhật đó, thời điểm anh biết cô rốt cuộc muốn tặng anh cái gì, anh nghĩ, cả đời anh cũng sẽ không quên được. Anh, sinh nhật ba mươi mốt tuổi, trở thành ngày quan trọng nhất trong cuộc đời anh.
Chính Là Chán Ghét Hắn
Hà Tử Nghiệp dĩ nhiên không để cho Lâm Cảnh Nguyệt trải qua ngày 1/5 như ý muốn, anh hình như đã sớm nhìn thấu tâm tư của cô, đưa người về tới nhà liền trực tiếp nói cho cô biết ngày mai liền phải đi làm, nói xong nhanh chóng khởi động xe chạy thẳng về nhà. Kế hoạch của Lâm Cảnh Nguyệt chưa kịp thực hiện đã chết từ trong trứng nước. Mặc dù trong lòng oán thầm nhưng vẫn phải ngoãn ngoãn đáp trả, dù sao cô cũng biết làm như vậy không hợp lý.
Chỉ là có chút nghi ngờ hành động không lên nhà cô “ngồi một chút” của Hà Tử Nghiệp, theo lý thuyết người nào đó ít nhất cũng phải ké một bữa cơm, nhưng bây giờ chỉ đưa cô đến dưới lầu liền quay trở về, được rồi, Lâm Cảnh Nguyệt tuyệt đối không thừa nhận bản thân có chút thất vọng. Quyệt mồm lên lầu, vốn còn muốn làm một bữa tiệc lớn, nhìn lại cũng nên hủy bỏ mà thôi.
Ăn cơm, dọn nhà một cách nhanh gọn, Lâm Cảnh Nguyệt đã không tìm được việc gì để làm, suy nghĩ một chút, mùa đông cũng sắp đến rồi, cũng nên ra ngoài mua vài bộ áo quần, dù sao chất đầy trong hộc tử cũng toàn “trang phục dành riêng học sinh”, đối với người trong tâm hồn đã muốn 30 tuổi thật sự nhìn sao cũng không dám mặc nữa.
Con người Lâm Cảnh Nguyệt có chút khó tính, lúc đại học, với khuôn mặt xinh đẹp cùng hơi thở thanh lãnh thể hiện trong lần huấn luyện quân sự đã nổi tiếng ngay lần đầu tiên xuất hiện, âm thầm bị không ít các bạn nam nghị luận, dần dà liền cam chịu trở thành hoa khôi học viên quản lý. Thật ra thì mọi người làm sao biết Lâm Cảnh Nguyệt thật ra không phải là tiên tử lạnh bạc không vướng khói bụi hồng trần, cô lúc đó cũng chỉ là có chút ngây ngô, mới từ trung học bước ra nên hoàn toàn không thích ứng được với cuộc sống sinh viên đại học, cho nên khi liên hoan lớp năm đầu tiên, chứng kiến Lâm Cảnh Nguyệt một người cầm chai rượu đánh gục nhiều bạn nam, thì sau đó