Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341251
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1251 lượt.
ợc, Lâm Cảnh Nguyệt không khách khí đáp trả một câu.
Nghe xong lời cô, lòng Hà Tử Nghiệp cuồn cuộn cảm xúc phức tạp, thống hận, ghen tỵ, tức giận…đủ loại dung hợp lại với nhau, đem lý trí của anh toàn bộ biến mát: “Mẹ kiếp, sao cô lại có thể ti tiện như vậy? À không, làm sao cô cứ ti tiện như vậy!”
Vừa dứt lời, Lâm Cảnh Nguyệt vốn yên lặng chợt bắt đầu phản kích, cô dùng hết hơi sức toàn thân để phản kháng, giùng giằng, dùng sức đánh vào lồng ngực của anh, thậm chí bắt đầu cắn anh, hung ác giống như con báo nhỏ cự tuyệt bất cứ ai đến gần: “Anh đừng đụng tôi! Đừng đụng vào tôi!”
Mặc dù bị cô đánh rất đau, nhưng Hà Tửi Nghiệp không quan tâm nhưng đau đơn nhỏ này, quá tức giận lại trở nên bình tĩnh, anh cười lạnh, gắt gao đè Lâm Cảnh Nguyệt lên tường, giọng điệu ác liệt, xen lẫn lạnh lùng, thổi qua lỗ tai của cô, lại làm tổn thương lòng của cô.
“Không cho tôi đụng? Là chỉ muốn hắn đụng có phải không?” Hà Tử Nghiệp bắt được mái tóc của cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình: “Nói! Hắn đã đụng những nơi nào trên người cô?”
Mái tóc bị lôi khiến da đầu đau đớn, lòng dạ cũng tan nát, Lâm Cảnh Nguyệt cắn môi, thét lên: “Nơi nào cũng đụng! Như thế nào? Có quan hệ đến anh sao?”
Nhất thời, lồng ngực Hà Tử Nghiệp kịch liệt phập phồng, thậm chí Lâm Cảnh Nguyệt còn nghe được âm thanh dư thừa của anh, biểu hiện của anh giống như dấu hiệu của một cơn bão lớn, càng yên lặng thì sức tàn phá càng nặng nề. “Hà Tử Nghiệp, là đàn ông thì nhanh buông tôi ra! Chúng ta đã chia tay rôi! Anh như vậy là đang làm gì hả? Đừng để cho tôi coi thường anh!”
“Có phải là đàn ông hay không?” Anh chợt phát ra một chuỗi tiếng cười không phù hợp, ngay sau đó âm thanh lạnh lẽo đến tận xương tủy vang lên: “Có phải đàn ông hay không cô lập tức sẽ biết!”
Vừa dứt lời, anh đã nhanh gạt bỏ áo khoát lông bên ngoài, trong sự hoảng sợ của cô tiếp tục xé nát áo nhỏ bên trong của cô.
Làm Sao Có Thể Không Có Cô.
“Cô không phải là thiếu đàn ông sao? Tôi thỏa mãn cô!” Ánh mắt Hà Tử Nghiệp đỏ ngầu, thô bạo dày xéo da thịt Lâm Cảnh Nguyệt: “Cô không phải muốn theo hắn sao? Đàn ông như vậy cô cũng muốn, nhiều thêm tôi cũng đâu tính là gì chứ?” Anh gào thét, một tay ấn thật chặt cơ thể đang giãy dụa của Lâm Cảnh Nguyệt, một tay khác tháo ra thắt lưng.
“Hà Tử Nghiệp, anh không phải là người…anh không có tâm.” Lâm Cảnh Nguyệt không giãy dụa nữa, một cánh tay cô che lên mắt không muốn nhìn dáng vẻ nổi điên của anh, cũng che lại sự yếu ớt trong mắt mình. “Nhìn tôi, cô nhìn tôi!” Hà Tử Nghiệp bắt cánh tay của cô nâng lên: “Cô không muốn nhìn tôi sao? Bởi vì tôi không phải là hắn sao?” Anh cười tàn nhẫn: “ Tôi mạn phép muốn cô nhìn rõ! Nhìn cho rõ ràng tôi như thế nào coi trọng cô!”
Lâm Cảnh Nguyệt quay đầu đi chỗ khác, nước mắt từng chuỗi chảy dài theo khóe mắt, tí tách rơi trên nền gạch men sứ trắng, tấu lên khúc nhạc bi ai, cô không hiểu đã sai ở nơi nào, cũng không biết vì sao anh lại mở miệng nói cô với Hàn Mộ Vân như vậy, rõ ràng anh là người nói chia tay đầu tiên, vì sao bây giờ lại đem tất cả đổ lên trên đầu cô? Cô không hiểu anh. Cũng giống như kiếp trước, khi anh điên cuồng theo đuổi cô vẫn nơm nớp lo sợ, trừ chuyện về Hàn Mộ Vân, cô rất ít khi dám làm trái ý của anh. Anh luôn cường quyền, bá đạo, lấy thân phận chiếm đoạt ngang tất cả những gì của cô, cuốn đi lòng của cô, bây giờ còn muốn đem ý chí sống sót cuối cùng của cô cướp đi sao?
Đáng tiếc cô không phản kháng được, cô không thể kêu lớn tiếng, thật sự đáng buồn, ngay cả lúc này cũng muốn giữ lại hình tượng của anh.
Được anh ôm nhưng Lâm Cảnh Nguyệt vẫn không ngừng khóc, cô giống như muốn đem tất cả nước mắt uất ức mấy ngày nay khóc luôn một lần, muốn ngừng cũng ngừng không được. Ướt đẫm áo len của anh, thấm vào trong sơ mi. Cảm thấy lồng ngực dính dính ướt, Hà Tử Nghiệp buông cô ra, luống cuống thay cô lau nước mắt, vừa dụ dỗ cô: “Ngoan, ngoan, đừng khóc.” Anh cũng không phải là người ăn nói vụng về, ngược lại, trên thương trường, trên bàn đàm phán lời nói của anh luôn sắc bén, nói trúng trọng tâm đâm thẳng vào đối thủ, nhưng bây giờ, đối mặt với nước mắt của Lâm Cảnh Nguyệt, ngoài việc lau nước mắt anh cũng không có biện pháp khác.
“Cũng…đều là do anh sai!” Cô nghẹn ngào, dùng âm thanh mềm mại nhầy nhụa mắng anh. Bao nhiêu uất ức trong lòng của Hà Tử Nghiệp cũng nháy mắt tan biến, cô cuối cùng đã cùng anh làm nũng, bỏ đi chiếc mặt nạ lộ diện gương mặt thật của mình. Anh luôn không phải là người theo chủ nghĩa duy tâm, nhưng lúc này cũng muốn cảm tạ ông trời, thật may là anh đã không bỏ lỡ, thật sự may mắn. “Lỗi của anh, thật xin lỗi, Nguyệt Nha Nhi, thật xin lỗi…”
Lâm Cảnh Nguyệt khóc không thành tiếng, cô đã từng thề với lòng, đời này cô sẽ yêu anh, nhưng cô vẫn không làm được. Không có cách nào yêu anh trong im lặng như anh đã từng làm với cô. Cô biết cá tính của mình quá mức quật cường, vừa rồi cô còn đã nghĩ mình đã mất đi anh, cũng may, anh đã trở lại, anh vẫn còn ở đây. “Em không có…