Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341248
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1248 lượt.
hề sẽ không bao giờ đến tìm cô nữa, đàn bà mà thôi, thiếu gì người xinh đẹp, hắn đâu phải không có cô là không sống được.
Sắc mặt Hàn Mộ Vân thay đổi âm trầm, hàm răng cắn lộp độp vang dội, sức phát ra càng lớn, nhìn thấy sắc mặt Trần Mạt Lỵ càng ngày càng trắng, miệng cũng há thật to, hắn rốt cuộc vẫn phải thả tay, mệt mỏi tựa vào ghế salon: “Cô nghe đây, Trần Mạt Lỵ, một lần cuối cùng, tôi đảm bảo đây là lần cuối cùng.”
Thân thể Trần Mạt Lỵ run lên, giọng điệu như vậy cô chưa từng nghe qua, ngay cả khi cô chật vật nhất cũng chưa từng, cô sợ, sợ mất đi một chút ấm áp vất vả mới có được. Không nhịn được, có chút nghẹn ngào, đứng lên gào lớn: “Không thể, anh không thể như vậy! Cha tôi đới với cha anh…”
“Đó là cha tôi!” Hàn Mộ Vân lạnh lùng cắt đứt lời cô, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Trần Mạt Lỵ, mơ hồ mang theo một tia tàn nhẫn: “Cô không nên ỷ vào điểm này mà có thể không kiêng kỵ gì, bằng lương tâm mà nói, nhà chúng tôi cũng coi như đã hết lòng giúp đỡ rồi, cha tôi đã đem hôn nhân của đứa con trai duy nhất hi sinh, như vậy còn chưa đủ sao? Hả? Cô còn muốn như thế nào nữa?”
Trần Mạt Lỵ ngơ ngác nghe hắn tức giận gào thét, trong lòng có chút đau nhỏi, hắn nói hi sinh, trong lòng hắn việc kết hôn với cô là hi sinh! Trần Mạt Lỵ chợt che mặt cười, trong tiếng cười lộ ra vẻ điên cuồng tuyệt vọng.
Ban đầu, khi cùng hắn kết hôn đúng là đã sử dụng một chút thủ đoạn, cô ỷ vào ân tình của cha đối với cha Hàn mà gả cho hắn, mặc dù việc hôn nhân này người lớn hai nhà đem thành một cách thức để cứu vớt cô, Hàn Mộ Vân chỉ cần trông coi cô, không để cho cô tiếp tục phạm sai lầm là được, cũng không cần thực hiện trách nhiệm người chồng, nhưng cô tưởng thật a! Cho dù như thế nào, cô đều là vợ của hắn, nhưng tại sao chỉ mỗi mình cô cho là thật chứ?
“Kẻ điên!” Hàn Mộ Vân ngồi dậy, khinh bỉ nhìn Trần Mạt Lỵ một cái muốn ra khỏi cửa, cái nhà này cho dù như thế nào cũng không ở nổi. Nhưng còn chưa tới cửa, thanh âm khó nghe của Trần Mạt Lỵ liền truyền đến: “Hàn Mộ Vân, anh dám đi! Anh quên bàn đầu anh đáp ứng cha tôi cùng Bác Hàn việc gì sao? Anh nếu không làm được tôi liền dây dưa với anh cả đời!”
Bước chân Hàn Mộ Vân ngưng lại, dây dưa cả đời…Trong đầu hắn chợt thoáng qua hình ảnh khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của Lâm Cảnh Nguyệt, giống như không hề vướng bụi hồng trần, nhìn lại dáng vẻ điên cuồng của Trần Mạt Lỵ. Chân mày hắn cau lại, hắn cũng nên có cuộc sống của chính mình, việc cấp bách bây giờ là phải giải quyết xong đám lộn xộn này. Nghĩ tới đây, hắn đột nhiên xoay người, nhìn vào ánh mắt của Trần Mạt Lỵ nói: “Bắt đầu từ hôm nay, cô liền dàng hoàng ở nhà, có muốn cũng không được đi!”
“Không! Anh không có quyền làm như vậy!” Trần Mạt Lỵ dùng sức hét lớn, nhào tới ra sức cắn xé Hàn Mộ Vân, đúng thật là tinh thần hỗn loạn. Hàn Mộ Vân mặc kệ động tác của cô, kéo cô đến phòng ngủ, mở ngăn tủ đầu giường lấy ra một sợi dây thừng cùng một tấm vải, động tác nhanh chóng đem Trần Mạt Lỵ vững vàng cột vào trên giường, dùng vải nhét chặt miệng cô. Trần Mạt Lỵ đã điên cuồng, lại bị sợi dây trói buộc, lại càng không ngừng giãy giụa trên giường, Hàn Mộ Vân vẫn mặc kệ cô, mở ra một ngăn kéo khác lấy ra thuốc an thần cũng ống chích, thuần thục tiêm cho cô, nhìn mí mắt Trần Mtạ Lỵ dần dần gục xuống mởi thở phào nhẹ nhõm, chán ghét cởi bỏ quần áo, thật ghê tởm, người đàn bà này thật quá lắm rồi.
Tắm rửa qua rồi ra ngoài, Hàn Mộ Vân cảm thấy cái loai cảm giác buồn nôn dần dần biến mât, móc ra điện thoại, bấm một dãy số: “Alo, thật xin lỗi, chuyện vợ tôi…được, làm phiền anh…Hôm nào tôi lại đến nhà chào hỏi.”
Bên kia điện thoại lại nói cái gì, có vẻ rất khó xử. Chân mày Hàn Mộ Vân chau chặt chân mày: “Đây là lần cuối cùng, được, không cần triệt tiêu án…nơi nào, cô ấy đã tốt hơn rồi, cũng đã giống người bifnht hường. Được, cám ơn anh, hẹn gặp lại.”
Cúp điện thoại, Hàn Mộ Vân đột nhiên có chút kỳ quái, trước kia khi tìm cục trưởng An làm việc đều rất nhanh nhẹn, lần này tại sao lại liên tục do dự không chịu đồng ý, không nên ép hắn nói thẳng không cần triệt tiêu án mới chịu giúp một tay? Trong việc này xó chuyện gì? Hàn Mộ Vân ngồi suy tư trên ghế salon, cả nửa ngày cũng không hiểu được, không thể làm gì khác là thở dài gọi điện thoại đặt thức ăn ở ngoài. Người vợ trên danh nghĩa của hắn, đời nào sẽ nấu cơm, cho dù trong nhà xuống dốc cũng là một thiên kim đại tiểu thư.
Tâm tình Lâm Cảnh Nguyệt rất tốt, giờ tan sở cô liền gõ cửa kiếng gấy sự chú ý với Hà Tử Nghiệp, sau đó chỉ chỉ bên ngoài, ý bảo anh là muốn đi chợ mua thức ăn, muốn anh lái xe đến chợ đón cô. Hà Tử Nghiệp gật đầu mộ cái, tỏ ý đã hiểu, mấy ngày này bọn họ càng trở nên ăn ý, loại quan hệ mật thiết khiến không ai có thể chen vào khiến Hà Tử Nghiệp lần đầu tiên có cảm giác muốn thời gian dừng mãi đừng trôi qua. Anh nhìn chằm chằm vào bóng lưng gầy nhỏ của cô biến mất ở cuối phòng làm việc mới cúi đầu tiếp tục làm việc, tuy nói đã hết giờ, nhưng bây giờ làm việc nhiều một chút, buổi tối sẽ có nhiều thời gian hơn với cô.
Lâm Cảnh Nguyệt vừa mớ