Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đến Lượt Em Yêu Anh

Đến Lượt Em Yêu Anh

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341241

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1241 lượt.

t, anh sờ sờ hàng lông mày lá liễu của cô cười vô cùng cưng chiều: “Thật.”
Hồi lâu, Hà Tử Nghiệp chỉ “nóc lều” dựng cao phía dưới: “Nguyệt Nha Nhi, cái này làm sao bây giờ?”
“…Anh yêu, anh làm sao lại có thể khỏe mạnh như vậy chứ?” Lâm Cảnh Nguyệt ôm anh, bàn tay nhỏ chậm rãi dời đến bên hông, đem anh trêu chọc đến càng thêm bốc hỏa. Anh yêu? Nếu là anh yêu vì sao đến bây giờ anh vẫn không thể được giải quyết? Hà Tử Nghiệp buồn bực, cho dù cô sờ sờ dùm anh cũng được nha. Anh vừa muốn mở miệng, lại phát hiện tay của cô lại lục lọi dọc theo quần lót của mình, mặc dù đến cả mang tai cũng đỏ rực nhưng vẫn kiên định giúp anh cởi bỏ đến lớp cuối cùng.
Lâm Cảnh Nguyệt từ từ cúi đầu, bàn tay mềm mại vuốt ve bụng của anh, cảm giác như muốn nổ tung đánh tới. Anh không nghĩ tới…chưa bao giờ nghĩ cô nhóc dễ dàng đỏ mặt lại có thể vì anh làm đến bước này. Động tác của cô rõ ràng rất không thuần thục, hàm răng đụng anh có chút đau, nhưng trong đầu vừa nghĩ tới cô, nghĩ đến cô vì anh làm như vậy, cảm giác mãnh liệt nhanh chóng đem anh tan biến.
“Nguyệt Nha Nhi…” anh lẩm bẩm tên cô, đem đầu của cô từ thân thể của mình đưa lên, trong ánh mắt nghi vấn mà ngượng ngùng của cô hung hăng hôn lên môi cô. Kéo lấy tay của cô, đẫn đến nơi tập trung pháo hỏa của mình chậm rãi di chuyển lên xuống: “Nguyệt Nha Nhi, như vậy là được rồi, như vậy là tốt rồi.” Anh không nên để cô làm như vậy cho anh, cho dù như vậy cảm giác sẽ nhanh đạt cực khoái. Cô nhóc là tâm can bảo bối anh để trong lòng, chỉ để nâng nui cưng chìu, anh biết cô xấu hổ, biết cô sợ, cho nên anh không thể để cho cô làm như vậy.
Anh muốn cho cô thời giời để làm quen, anh sẽ đợi đến ngày cô chân chính tiếp nhận mình. Lam tình, đương nhiên phải là hai người yêu nhau cùng làm. Không phải chỉ mình bản thân anh hưởng thụ, anh còn phải quan tâm đến cảm giác của cô. Nhất định phải để cho cô gái của anh chân chính hưởng thụ được cảm giác mất hồn này! Đây là mục tiêu mới xác nhận trong cuộc sống của Hà Tử Nghiệp.






Đối Với Anh Không Giấu Diếm.
Ngày xem mắt Lâm Cảnh Nguyệt cuối cùng vẫn đến, mặc dù tới trễ mấy phút nhưng đối với sự dè dặt suy tính cũng có thể chấp nhận. Đối phương là một giáo viên đại học, là một người rất có quy cũ, khi nhìn thấy Lâm Cảnh Nguyệt ánh mắt bỗng chốc sáng lên, nhưng ngại lễ phép vẫn cố đè xuống sự hưng phấn trong lòng. Hà Tử Nghiệp theo đuôi đến, chỉ cần liếc mắt đã biết người này động tâm đối với vợ con anh, nhất thời ánh mắt ngưng tụ, khí lạnh có khuynh hướng phóng ra ngoài.
Dựa theo thỏa thuận trước đó, Hà Tử Nghiệp không được đến gần Lâm Cảnh Nguyệt trong vòng ba mét, vì vậy Hà Tử Nghiệp lựa chọn chiếc bàn gần nhất bên cạnh bàn của Lâm Cảnh Nguyệt. Lắng nghe cô gái của mình và người khác nói chuyện, nước chua trong lòng không ngừng chảy ra, đây là những chuyện gì chứ! Rõ ràng là người của mình lại còn muốn cùng người khác xem mắt, nếu là trước kia với tính khí của anh thì sẽ không bao giờ có khả năng xảy ra chuyện như vậy! Chỉ là cô nhóc kia cố chấp, không chịu để cho anh trở thành cây đại thụ che mưa chắn gió cho mình, anh cũng phải thỏa hiệp, ai bảo anh không bỏ được chứ.
Thật ra cũng chỉ là một buổi xem mắt bình thường, nhưng bởi vì người nam đối với Lâm Cảnh Nguyệt rất hài lòng, cho nên hỏi nhiều một chút, cái gì Lâm tiểu thư có phải người thành phố A không…về sau có muốn ở thành phố A phát triển không…hỏi qua đã máy lần yêu đương, Hà Tử Nghiệp nghe được mặt cũng trở nên xanh méc, cái này không phải chính là đối với cô gái của anh có ý đồ sao, cô ngốc kia còn hỏi gì đáp nấy, có biết bảo vệ mình không hả? Lại đối với người mà bản thân không biết lại nói rõ tin tức của mình như vậy, ngỗ nhỡ đối phương là người xấu thì làm thế nào… Tóm lại một câu, người nào đó đang ghen! Chẳng những ghen, còn là ghen hết cỡ!
Hà Tử Nghiệp nắm chặt tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào người nọ, ngay cả nhân viên phục vụ cũng sợ run người không dám lại gần, đáng tiếc lúc này đối phương đang trầm mê trong sắc đẹp, đối với ánh mắt địch ý của anh không có phát hiện gì. Hà Tử Nghiệp khạc ra một hớp khí, không thể nhịn được nữa, không cần nhịn nữa!
“Cô gái này là bạn gái của tôi, anh tốt nhất không cần vọng tưởng.” Hà Tử Nghiệp đem mặt Lâm Cảnh Nguyệt quay vào trong ngực mình, mặt không vẻ gì nhìn đối phương: “Còn nữa, tôi là cấp trên của cô anh, Cảnh Nguyệt không muốn công khai quan hệ của chúng tôi, nên làm thế nào bản thân anh tự biết.”
Nói xong anh liền một đường ôm cô vào trong xe, để lại người nọ ngơ ngác nhìn bóng lưng hai người rời đi.
Lâm Cảnh Nguyệt mặc dù đối với việc anh trước mắt bao người ôm cô rất xấu hổ, nhưng nghe xong lời cô một chút cảm xúc ưỡn ẹo cũng không có. Người này trước giờ cũng đều không phải là người từ tâm, nhưng một câu nói của cô anh đều để ở trong lòng, nhớ cô không muốn công khai quan hệ của bọn họ, nhớ giúp cô xử lý tốt các quan hệ xung quanh.
Cô biết với tính cách của anh sẽ không để ý đến những chuyện nhỏ nhặt này, như