Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341231
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1231 lượt.
là ôm anh. Lâm Cảnh Nguyệt bất mãn hết ức, khởi nghĩa vũ trang thật nhiều lần, tuy nhiên đều bị Hà Tử Nghiệp dễ dàng đàn áp…
“Hà Tử Nghiệp.” Lâm Cảnh Nguyệt rũ mí mắt, ánh sáng rực rỡ trong mắt hoàn toàn bị che phủ: “Anh là đang yêu bạn gái hay là đang nuôi con gái?”
Hà Tử Nghiệp sững sờ, tay muốn xoa đầu cô cũng liền rụt lại, cô nhóc càng ngày càng khó lừa gạt rồi: “Là lỗi của anh.” Hà Tử Nghiệp hôn lên đôi mắt đnag khép nửa của cô, lông mi Lâm Cảnh Nguyệt run rẩy, nhưng vẫn im lặng. “Đừng giận có được không, anh đúng là có chuyện gạt em,” anh chuyên chú nhìn cô đã chịu ngẩng mặt, thương tiếc hôn lên trán cô: “Có một số việc, có anh gánh vác là được rồi.” Như vậy, cô sẽ hiểu chứ?
“Không có gạt em?” Lâm Cảnh Nguyệt cắn môi nhìn ánh mắt của anh, muốn nhìn thấy được đáy lòng anh.
Hà Tử Nghiệp cười nhẹ, đặt tay cô lên ngực mình: “Chỉ có em.”
Việc này giống như người đàn ông cởi bỏ bề ngoài cứng rắn của mình, đem tấm lòng mềm mại của mình hiến tặng cho cô. Đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên ở hai kiếp sống, anh đang nói lời tâm tình với cô. Có lẽ đối với những cặp đôi khác, đây chỉ là những lời bình thường, nhưng đối với người đàn ông này mà nói, anh cái gì cũng sẽ làm, nhưng lại không biết nói. Cô đã từng rất ảo não, tuy là sống lại một lần, nhưng dù sao vẫn còn trẻ, đối với những lời tâm tình ngọt ngào đương nhiên vẫn rất thích nghe, thế nhưng một lời anh cũng chua từng nói.
Nhưng lúc này đây, chỉ vì muốn có một nụ cười của cô, anh đã biết được sự dịu dàng không phù hợp với tính cách của mình, giây phút này, cô đã biết người đàn ông trước mắt đã vì cô mà thay đổi bao nhiêu. Cô ngửa đầu nhìn bầu trời đông xanh thẳm, hít sâu không khí mát lạnh vào trong mũi, có chút ngứa, mắt cũng ẩm ướt.
“Chúng ta về nhà thôi!”
“Được.” Anh vẫn như vậy dắt tay của cô, đem tay cô bọc thật chặt trong lòng bàn tay mình, bàn tay lạnh như băng của cô dần dần nóng lên, cô nghĩ, có lẽ như vậy, cô gặp phải anh, anh chính là hòa tan nhiệt độ ở trong cô.
Cuộc sống trôi qua từng ngày, rất nhanh sẽ đến cuối năm, vũ hội tổng kết cuối năm cũng sắp bắt đầu, đối với loại yến hội này Lâm Cảnh Nguyệt cũng không mong đợi gì, dù sao cũng không khác những năm trước là mấy, nếu tính cả kiếp trước thì cô cũng đã tham gia bốn lần rồi.
Nhưng mà sinh nhật của anh sắp tới, lời hứa của cô cũng nên bắt đầu rồi.
Cuối tuần Lâm Cảnh Nguyệt muốn trở về nhà, Hà Tử Nghiệp rất không vui, thậm chí còn muốn cùng cô trở về.
Lâm Cảnh Nguyệt đối với suy nghĩ này của anh thật sự hoảng sợ, vội vàng đưa ra tất cả thủ đoạn cố gắng bắt anh bỏ đi ý nghĩ này, cuối cùng ngay cả nhan sắc cũng đem bán, còn ký kết một loạt các điều khoản bất bình đẳng mới đem anh yên lòng. Kinh hồn bạt vía trở về nhà một lần
Đây là lần trở về đầu tiên cô trở về sau khi sống lại, nhìn mái tóc bạc phơ của cha mẹ mà thấy lòng chua xót, cha vẫn cứ nghiêm nghị như vậy, nhìn thấy cô rõ ràng rất vui mừng, lại sửng sốt cố tỏ ra dáng vẻ nghiêm túc. Mẹ cô cười đến không khép được miệng, không biết phải biểu đtạ lời yêu thương với con gái như thế nào, chỉ có thể cố gắng làm thật nhiều món ăn cô yêu thích.
Vậy mới biết cô có bao nhiêu hạnh phúc, ngay cả khi cô mất đi toàn bộ thế giới xung quanh thì vẫn còn hai người yêu thương cô, cho dù lúc đó có phải móc tim móc phổi, vẫn không hề oán tiếc, chỉ cần cô bình an, bọn họ liền thỏa mãn.
Cô thề, đời này nhất định không để cho cha mẹ phải đau lòng! Chỉ cần bọn họ hy vọng cô sẽ cố gắng làm! Chỉ là…kiếp trước, hai ông bà không thích Hàn Mộ Vân, mặc dù chỉ mới nghe vài lời bóng gió đã cương quyết muốn cô và hắn chia tay, như vậy, kiếp này, cha mẹ sẽ thích Hà Tử Nghiệp sao?
Dù sao, bàn về giao tiếp Hà Tử Nghiệp vạn vạn không bì kịp với Hàn Mộ Vân. Buồn ! Hi vọng, đến lúc đó anh sẽ cố gắng một chút!
Lúc rời đi, mẹ cô nhét rất nhiều đặc sản quê vào hành lý, muốn cô mang về chia cho đồng nghiệp, chỉ sợ cô không xử lý tốt quan hệ với mọi người còn ý tứ dặn dò cô, ra đời không như ở nhà, nhất định phải đối đãi với mọi người thật lòng mới có thể có được sự thật lòng của người khác, không thể chiếm lợi, không thể ích kỷ…Mẹ cô nói một đống, Lâm Cảnh Nguyệt nghe rất kiến nhẫn, nghe mẹ cô càu nhàu, cho dù cô lớn bao nhiêu, bay cao bao nhiêu, cô vẫn là đứa con gái nhỏ không hiểu chuyện trong mắt bà.
Lâm Cảnh Nguyệt lén lút lau nước mắt, sau đó nhìn mẹ cười ngọt ngào: “Me, con biết rồi, con sẽ cố gắng nhớ, bây giờ con phải đi rồi, khi nào rãnh con lại về.”
“A, hay quá.” Mẹ Lâm sờ sờ đầu con gái, vẫn có chút không yên lòng: “Cảnh Nguyệt, con đừng có làm loạn gì nhé, bằng không con đừng mang thứ kia đi nữa.”
“Không đâu mà mẹ, mẹ cứ chờ tin tốt đi!” Cô cười, nét mặt ngọt ngài: “Con thật sự phải đi rồi.”
Nhìn nụ cười hạnh phúc trên mặt con gái, mek Lâm dường như cũng hiểu ra việc gì: “ Con cũng lớn rồi, tự sẽ có chủ ý, mẹ chờ đấy!”
Khi Lâm cảnh Nguyệt bước xuống ga xe lửa của thành phố A, còn chưa ra khỏi trạm, Hà Tử Nghiệp đã gọi điện thoại đến: “Đã đến hay chưa? Có mang được đồ không? Anh chờ ở bên ngoài trạm xe lử