Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Trắng

Đen Trắng

Tác giả: Triêu Tiểu Thành

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.

ong khoảnh khắc, Kỉ Dĩ Ninh đã hiểu.
Vốn chỉ nhìn biểu hiện của anh cô đã hiểu, càng không cần thẳng thắn nói ra, ý của những câu chữ đó, cô đều đã hiểu.
Trầm mặc thật lâu, cô nhỏ giọng hỏi:“Đường Dịch biết, có phải không?”
Thiệu Kì Hiên gật gật đầu.
“Anh ấy biết, bắt đầu từ hai năm trước, anh ấy đã biết....... Cô đã được rất nhiều bác sĩ khám qua, thật ra phần lớn không chỉ là chữa sinh lý đau, mà là Đường Dịch tìm biện pháp điều dưỡng cho cô. Muốn trị tận gốc tính hàn rất phiền toái, ngoại trừ việc kiên trì điều dưỡng ra, cũng không còn biện pháp nào nữa.”
......
Đêm nay Thiệu Kì Hiên luôn cảm thấy không yên.
Sau khi đấu tranh tư tưởng cả đêm, anh thật sự không có can đảm lừa Đường Dịch, rạng sáng ba giờ bốn mươi lăm phút, Thiệu Kì Hiên rốt cục cũng dùng quyết tâm của tráng sĩ mà gọi một cuộc điện thoại.
Một phút đồng hồ sau, giọng nói âm trầm của Đường Dịch vang lên từ đầu giây bên kia:“Anh nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi hả, anh nghĩ tôi không cần ngủ sao?......”
“Ừm......” Bạn Thiệu lấy lòng nói:“Gần bốn giờ rồi, một giờ nữa là có thể rời giường được rồi mà.”
Đầu dây bên kia trầm mặc nửa phút, sau đó truyền đến giọng nói có vẻ đang đau đầu dữ dội của Đường Dịch:“Tôi vừa mới ngủ lúc ba giờ......”
“Ách......”
Đầu năm nay giai cấp bóc lột cũng không dễ dàng nha...... Thiệu Kì Hiên yếu ớt hô một tiếng:“Đường, Đường Dịch.”
“......”
“Tôi, tôi muốn nói chuyện này với anh......”
“......”
“Anh phải cam đoan, tôi mà nói ra anh sẽ không tức giận!”
“......”
“Đường Dịch, tôi, tôi đã nói thật với Kỉ Dĩ Ninh rồi.”
“......”
Đường Dịch cầm điện thoại cũng không phải tỉnh táo lắm, nhưng khi nghe được câu nói vừa rồi của Thiệu Kì Hiên anh lập tức tỉnh táo.
“Anh nói cái gì?!”
“Chính là chuyện đó của Kỉ Dĩ Ninh, anh cũng biết Tiểu Kỉ mà muốn biết cái gì thì sẽ thế nào đó! Hôm nay cô ấy ám toán tôi!! Nhất thời tôi không nhịn được, liền nói hết ra......”
Lúc này thì Đường Dịch đã hoàn toàn tỉnh táo.
“Thiệu Kì Hiên! Nếu Kỉ Dĩ Ninh có chuyện gì thì anh cũng đừng mơ sống thêm được một ngày!”
Bác sĩ Thiệu rất thống khổ chịu tội.
“Vừa rồi anh đã đồng ý là sẽ không tức giận ......
......
Giấc ngủ không đủ mà sinh ra ủ rũ nhưng trong nháy mắt đã biến mất sạch sẽ, Đường Dịch đứng dậy mặc quần áo rồi nắm lấy cái chìa khóa trên bàn, vội vàng rời khỏi khách sạn lái xe về nhà.
Anh không nên để cô ở nhà một mình!
Vừa tối hôm trước thôi, Kỉ Dĩ Ninh vô cùng dịu dàng nói với anh ‘Ngày mai anh không trở về cũng không sao đâu, anh mệt mỏi thì em cũng đau lòng lắm, chỉ vậy mà anh đã tin tưởng đến thần hồn điên đảo! Căn bản không phát giác Kỉ Dĩ Ninh chưa bao giờ có thể vô duyên vô cớ nói lời ngon tiếng ngọt với anh, cũng càng không nghĩ tới đó lại là kế điệu hổ ly sơn của cô.
Tốc độ ngày một cao hơn, tăng lên đến 300+. Xe và người, đều dần dần không chịu lý trí khống chế.
Cô sẽ gặp chuyện không may sao?
......
Cô sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?!
......
Ở cùng Kỉ Dĩ Ninh lâu ngày, Đường Dịch không thể tránh né bị lây bệnh miên man suy nghĩ của cô, ngay cả ánh mắt cũng rối loạn, trong đầu không ngừng hiện lên những hình ảnh đáng sợ.
Con người, một khi nản lòng thoái chí thì chuyện gì cũng có thể làm được. Tuy nói ‘Thiên cổ gian nan duy nhất tử’, nhưng đối với người trọng tình trọng nghĩa không sợ số mệnh như Kỉ Dĩ Ninh, chết, cũng không đáng sợ.
Tay trái chống lên cửa kính xe, Đường Dịch cắn môi dưới, thần sắc bối rối.
Cô ấy có thể nghĩ luẩn quẩn trong lòng không? Khi anh chạy về nhà có muộn quá không? Cắt mạch? Uống thuốc? Thắt cổ? Khí than? Để lại một bức thư bên trên có viết ‘Thực xin lỗi, em đi rồi’, đằng sau còn có thật nhiều dấu chấm cảm biểu đạt đau lòng và tiếc nuối......?
Người đàn ông bị bà xã vứt bỏ không thể nghi ngờ là rất thống khổ, nếu bà xã cứ như vậy vô thanh vô tức mà rời đi ...... vậy loại thống khổ đó còn nhân lên nhiều lần.
Bây giờ Đường Dịch hoàn toàn bị vây trong trạng thái thống khổ. Thậm chí anh còn không dám gọi điện thoại về nhà, rất sợ người nhận điện thoại sẽ là nhân viên cấp cứu 120, nói với anh từ đầu dây bên kia: Thực xin lỗi tiên sinh, chúng tôi đã cố gắng hết sức ...... (120: là số điện thoại gọi cấp cứu ở Trung Quốc.)
Kỉ Dĩ Ninh......
Đường Dịch nhấn mạnh ga, lao thẳng về nhà như không muốn sống nữa.
Khi lấy chìa khóa mở cửa, thậm chí Đường Dịch còn chuẩn bị phá cửa mà vào.
Mở cửa, người còn chưa đi vào, giọng nói của Đường Dịch đã tăng đến quãng tám.
“Kỉ Dĩ Ninh!”
“...... Sao anh lại trở về?”
“......”
Cảnh tượng ngoài dự đoán, Kỉ Dĩ Ninh đang quỳ dưới sàn phòng khách, trong tay cầm khăn lau, bên cạnh có một xô nước nhỏ, cô quỳ trên mặt đất hết sức chuyên chú lau sàn.
Đường Dịch đứng im tại chỗ.
Nếu đây là cảnh trong phim truyền hình, chắc là anh sẽ giữ lấy cô, ôm chặt cô nói:‘Nha đầu ngốc! Em có biết em đã dọa anh sợ thế nào không hả!’
Nhưng rốt cuộc đây không phải trong phim truyền hình......
Đường Dịch rất khẩn trương nhưng vẫn chưa mất đi lý trí, chỉ c