Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Trắng

Đen Trắng

Tác giả: Triêu Tiểu Thành

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341767

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1767 lượt.

to:“One Minute Stand!” Tiếp đó cũng dẫn đến một loạt tiếng nói hùa theo.
Đường Dịch cười cười, cũng không nói gì.
Bỗng nhiên anh nhìn về phía Kỉ Dĩ Ninh, nâng tay xuyên qua mái tóc cô, chậm rãi nhẹ nhàng, động tác mang theo ám chỉ không rõ nào đó.
Kỉ Dĩ Ninh vì động tác của anh mà lo sợ,“Muốn, muốn gì chứ?”
Đường Dịch mở miệng đáp lời không thích hợp chút nào:“Trình độ đếm ngược thời gian của em thế nào?”
“……”
Ừm, thoạt nhìn thấy anh ấy không hài lòng lắm.
“Thực không tốt……” Anh nhìn cô, bật cười, lời nói sâu sa:“Vậy trình độ tiếp nhận nụ hôn của em thì thế nào……”
Mọi người xung quanh đang muốn mở một cuộc bỏ phiếu, tất cả đều thống nhất không thể buông tha cho anh, một trận ồn ào náo động vang lên.
Đường Kính có chút hối hận, mặt hướng phía Thiệu Kì Hiên mấp máy môi:“Có phải là tôi nên ngăn cản anh ấy không?”
Kì Hiên kinh ngạc nhìn anh:“Bây giờ mới nghĩ đến thì có muộn quá không?”
Đường Kính một lòng thầm nghĩ lôi Tô Tiểu Miêu ra, nhưng người này vẫn cố tình một mực xông vào giữa trận, Đường Kính có chút đau đầu:“Tôi thật sự không muốn cô ấy nhìn thấy cảnh này……”
“Ừ.” Kì Hiên sờ sờ cằm nhớ lại:“Trước đây ở Lan Quế Phường [7'> Đường Dịch cũng từng chơi trò này, kết quả là ngoài sức tưởng tượng của mọi người, anh ta chơi đùa thì không có việc gì, nhưng người khác nhìn vào đều bị gợi lên dục hỏa, không ai là không bị hạ độc……”
[7'> Lan Quế Phường (Lan Kwai Fong): là một quận ở Hồng Kông, có cuộc sống về đêm rất náo nhiệt, thường được người địa phương, du khách nước ngoài ghé thăm.
Đùa tình, đùa dục, đùa lòng người.
Đây là Đường Dịch.
Đường Dịch bỗng nhiên đứng thẳng dậy, xoay người xác định một câu:“Một phút đồng hồ đúng không?”
“Oh!YES!” Đồng chí Tô Tiểu Miêu đã bị kích động quá mạnh, ngay cả tiếng nước ngoài cũng túm ra ……
Kỉ Dĩ Ninh lúc này thật sự là luống cuống :“Em có thể, có thể lảng tránh hay không?……”
Đường Dịch không đáp, yên lặng nhìn cô, nâng tay lên vén sợi tóc rơi trước trán ra sau tai cô, động tác ôn nhu mà mềm mại.
Giây tiếp theo, bỗng nhiên anh ôm eo cô kéo về phía mình.
Kỉ Dĩ Ninh kêu lên:“Anh không cần, không cần không nói đạo lý ah!”
“…… À?” Đường Dịch đột nhiên nở nụ cười:“Kỉ Dĩ Ninh, có một điều, anh cảm thấy tốt nhất em nên rõ ràng một chút thì tốt hơn……”
Anh cúi đầu, nói trên môi cô –
“…… Đối với em, anh không có ý định nói chuyện đạo lý.”
Anh cúi đầu, từng bước dẫn cô vào không gian tình triều, sau đó dùng đầu lưỡi mở ra hàm răng cô, muốn cô cùng múa.
Nhiều người nhìn như vậy, bỗng nhiên thấy con người anh cụ thể hơn trước rất nhiều, hữu hình, hơn nữa lại gần nhau như thế. Anh hôn cô thật sâu, gần trong gang tấc. Giữa anh và cô trong lúc đó, chỉ cách hai hàng lông mi, tình ý lan tràn, khàn khàn hít thở, lòng anh sâu không lường được còn lòng cô thì tràn đầy, tràn đầy cảm xúc của cuộc hôn nhân trong suốt hai năm nay.
Giờ phút này, Kỉ Dĩ Ninh đột nhiên cảm thấy cuộc đời này của cô như bị cắt ra làm hai phần, Đường Dịch tạo cho cô một khoảng thời gian, một không gian khác, hơn nữa anh không để bất cứ kẻ nào cản trở hay gây ảnh hưởng, mà một mình khống chế.
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, anh dùng răng nanh cắn khóa cổ áo của chiếc váy lông dê cô mặc, kéo xuống từng chút từng chút một, động tác chậm như vậy, giống như đang xem một thước phim điện ảnh quay chậm. Anh chỉ vô tâm quyến rũ cũng có thể bắn ra vô số dụ hoặc, huống chi lúc này lại có tâm quyến rũ.
Chỗ khóa kéo trên cổ áo cứ như thế mà trượt xuống, da thịt bị áo lông dê cao cổ che lấp cứ từng chút một mà lộ ra, anh nghiêng người về phía trước, đôi môi hôn lên cái cổ trắng nõn thon dài của cô. Từ từ di chuyển xuống dưới, dưới ánh đèn, đôi môi mỏng manh của Đường Dịch như chiếu ra một vầng sáng.
Da thịt tiếp xúc gần gũi như vậy, so với hai người gần gũi vật lộn, còn gợi cảm hơn nhiều phần.
Kỉ Dĩ Ninh đang ở trong kinh ngạc và e ngại hiểu ra một điều, khó trách Đường Kính có thể nói với cô rằng: Anh ấy không cho cô gái nào một cơ hội, bởi vì, người như anh ấy, nếu đã cho ai đó một cơ hội, cô ấy rốt cục sẽ trốn không thoát.
May mắn hay không may mắn?
Cô thậm chí đã gặp được một người đàn ông như vậy, khiến cuộc sống của cô và tất cả mọi người gặp phải đều trở nên vô vị nhàm chán.
Cuối cùng anh nâng tay gỡ búi tóc của cô, mái tóc đen thẳng xõa xuống, anh cầm lấy một nắm tóc, cúi người khẽ hôn.
Người tinh thông lịch sử văn học như cô liền hiểu được. Nam tử hôn tóc, thể hiện tình cảm thâm sâu đối với nữ tử như mái tóc đen dài. Anh cũng không nói yêu, chỉ có người hiểu biết mới rõ, từng động tác của anh, thực chất đều mang ý tứ sâu sắc mười phần.
Một phút đồng hồ thực ngắn, đường chân trời lại thực dài.
Từng sợi tóc của cô trượt trên đầu ngón tay của Đường Dịch, giúp cô chỉnh lại áo, ngón tay lướt qua dấu hôn hiện rõ trên cổ cô, anh nở nụ cười, cúi đầu cắn cái khóa vừa bị anh kéo xuống, kéo nó lên từng chút từng chút một.
Động tác hoàn mỹ, không nhanh không chậm, vừa tròn sáu mươi giây.
Xoay người, Đường Dịch lười biếng