Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Trắng

Đen Trắng

Tác giả: Triêu Tiểu Thành

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341769

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.

ho một tiếng.
“Các vị, xem không thấy đủ sao?”
**** **** ****
Tiểu Miêu hoàn hồn, lau một tầng mồ hôi trên trán, huy động móng vuốt liều mạng tạo gió.
Rõ ràng Đường Dịch cũng không làm nhiều chuyện khác người, nhưng đồng chí Tiểu Miêu vẫn cảm thấy lửa trong lòng mình đang bốc lên ngùn ngụt. Đường Kính cầm cốc nước lạnh chạm vào mặt cô, lập tức Tiểu Miêu giống như bị giẫm phải đuôi, lên tiếng kêu to liền nhảy ra ngoài.
“Anh không được phép chạm vào em = =.”
“Hả?”
Đường Kính không biết tại sao cô lại trốn như thế, nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, Đường Kính đưa cốc nước trên tay cho cô.
“Sao em lại bị nóng như vậy?”
Ông chủ à, ngài vừa xem xong chẳng lẽ không thấy nóng hả?
Tiểu Miêu không để ý tới anh, giằng lấy cốc nước trong tay Đường Kính, ngẩng đầu lên ừng ực ừng ực uống hết.
Đường Kính nhìn cô, dần dần hiểu. Đường Kính hàm chứa một chút ý cười, chậm rãi hỏi:“…… Không phải vì em xem quá xuất thần mà muốn làm thật đấy chứ?”
Tiểu Miêu đang uống nước lập tức phun ra.
Đường Kính cười rộ lên, vội vàng lấy ra một chiếc khăn tay giúp cô xoa xoa mặt,“Phản ứng mạnh như vậy sao?……” Anh buồn cười,“Tô Tiểu Miêu, người trưởng thành có phản ứng với hoan ái cũng thật bình thường mà.”
Tiểu Miêu trợn mắt, trên mặt tức giận như sắp chảy máu đến nơi: Con mẹ nó! Phản ứng bình thường mà anh lại cười thành cái dạng này hử?!
“Được rồi được rồi, anh không cười nữa.” Đường Kính dỗ dành cô, nhưng ý cười trên môi vẫn không thể ngăn lại được.
Tiểu Miêu không chịu nổi.
Hừ, cười đi cười đi, xem lão tử có phản ứng ra sao? Điều đó cũng có thể chứng minh thân thể của lão tử tốt! Dám cười cô đều là nông dân! Còn dám động đậy nữa sẽ biết tay!
Tiểu Miêu hung tợn đạp Đường Kính một phát, xoay người liền trốn vào phòng bếp.
Đường Kính ở phía sau cười hỏi:“Này, em vào phòng bếp làm gì?”
Tô Tiểu Miêu cũng không quay đầu lại rống to:“Nấu nước pha trà!”
Đường Kính bất ngờ không thể nhịn nổi, nâng tay nắm thành quyền đỡ lấy miệng mà cười.
Tô Tiểu Miêu, cái tính sĩ diện mà khổ vào thân này thật sự là đáng yêu mất……
**** **** ****
Ngay cả Tô Tiểu Miêu cũng trốn vào phòng bếp, Kỉ Dĩ Ninh lại càng không phải nói. Sau khi Đường Kính trêu đùa Tiểu Miêu, xoay người lại mới phát hiện ở đây chỉ còn lại mấy người đàn ông, người khởi xướng là Đường Dịch thì đang nhàn nhã uống nước.
Đôi môi nhợt nhạt, vầng sáng còn chưa lui, bộ dáng yêu yêu diễm diễm, cả người anh giống như được tẩm thêm một tầng ánh sáng lấp lánh. Đường Kính bỗng nhiên nghĩ đến lời Tô Tiểu Miêu đánh giá Đường Dịch: La belle. Rất chính xác, hai chữ mỹ nhân, đúng mức.
Đường Kính đi ngang qua, cũng không nói gì, chỉ đưa tay tiến vào túi quần anh tìm kiếm.
Cách một tầng vải dệt, tay anh chỉ cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Đường Dịch. Động tác này thực sự mang tính khiêu khích, nếu không phải do Đường Kính đến làm, nhất định người khác sẽ mơ màng nghĩ ra hết chuyện này đến chuyện khác.
Đường Dịch cũng không ngăn cản anh, chỉ mang vẻ mặt nghiền ngẫm:“Này, anh không có hứng thú với em đâu.”
“Thần kinh.” Đường Kính khinh thường, ai có thể có hứng thú với anh ta chứ.
Đường Kính chậm rãi rút tay ra khỏi túi quần anh, quả nhiên lấy ra được thứ mình muốn. Lộ ra một lá bài A cơ, đúng là lá bài của ván cuối cùng đó, Đường Kính chau mày:“Hả?”
Đường Dịch cười tủm tỉm buông tay:“À……”
“Chỉ biết vừa nãy anh đụng chân đụng tay,” Đường Kính ném lá bài A cơ đó lên mặt bàn, giật giật môi:“Tốc độ đổi bài nhanh như vậy, ngay cả em cũng không nhìn thấy khi nào thì anh đổi.”
Đường Dịch nở nụ cười, cũng không phủ nhận.
“Không có cách nào, là do vị kia nhà em kỹ thuật quá kém, muốn cho cô ấy thắng anh cũng dễ dàng thôi mà……”






Hương trầm lan tỏa (*)
Đêm lạnh như nước, Kỉ Dĩ Ninh đứng một mình trong hoa viên. Đôi môi vẫn còn nóng bỏng như trước, ngay cả đầu ngón tay cũng nóng lên.
Trong lòng có chút sợ hãi.
Nhiều năm trước cô thật sự không thể tưởng tượng được mình có thể thế này, Đường Dịch đã đánh tan toàn bộ lễ giáo ràng buộc nhiều năm của cô. Anh cũng không nói yêu, đưa ra tình cảm bằng những hình thức cực đoan nhất. Anh rõ ràng còn nợ cô một thứ, anh nợ cô một phần công khai thừa nhận, vì thế anh đưa ra trước mặt mọi người, hình thức cực đoan, để xem cô có cam đảm thừa nhận hay không.
Bỗng có một đôi tay từ phía sau vòng lấy eo cô.
“Thật sự.” Vẻ mặt của Đường Dịch vẫn bình thản, cả người lẫn vật đều biểu tình vô hại:“Xã hội đen đều là đánh đập giết tróc thôi, học văn hóa nhiều như thế để làm gì chứ, tốt nghiệp trung học cũng đủ rồi mà.”
Kỉ Dĩ Ninh nghe thấy vậy lại càng bối rối, nghĩ lại, không đúng nhé,“Vậy trong thư phòng của anh có nhiều sách văn học nước ngoài như thế để làm gì?” Toàn là những bộ sách thâm thúy khó hiểu như vậy, một học sinh trung học làm sao có thể xem được.
Đường Dịch không chớp mắt đã thuận miệng nhặt ra một lý do:“Haizz, một kẻ tốt nghiệp trung học lại phải nuôi nhiều thủ hạ như vậy, đương nhiên