Tác giả: Triêu Tiểu Thành
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341772
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1772 lượt.
.
Nhìn thấy đống thùng lớn trong cốp xe, Đường Dịch bất ngờ ngay cả cười cũng lười, nâng tay gõ vào thân xe,“Cái loại tiểu dã nhân (người hoang dã tí hon) Tô Tiểu Miêu kia, dĩ nhiên lại có tư tưởng chơi trò này nữa, Đường Kính dạy cô ấy khá tốt rồi……”
Kỉ Dĩ Ninh đi lên phía trước, lúc này mới thấy rõ thứ trong xe đó, tất cả đều là pháo hoa.
Đường Dịch sờ sờ cằm, chậm rãi cảm thán:“Anh buôn lậu vũ khí, cô ấy buôn lậu pháo hoa, ừm, khó trách anh nhìn cái tiểu dã nhân kia lại thấy thuận mắt đến vậy……”
Kỉ Dĩ Ninh:“……”
Kỉ Dĩ Ninh khụ một tiếng, hỏi:“Muốn bắn pháo hoa sao?”
“Bắn thôi.” Tuy rằng Dịch thiếu gia anh luôn luôn khinh thường cái loại không hề có kỹ thuật này, nhưng cũng có lúc là ngoại lệ. Đường Dịch mở rộng cốp xe, vén tay áo sơmi lên, động tay chuyển pháo hoa ra ngoài.
“Vừa rồi tiểu dã nhân kia bê nhiều thùng vào xe anh thế này cũng không dễ dàng rồi. Từ khi cô ấy gả cho Đường Kính, trừ bỏ việc tự ra ngoài tìm việc vui mà làm, thì Đường Kính chưa từng bắt cô ấy động tay làm việc gì để kiếm tiền,” Đường Dịch rất kiên nhẫn xếp đống pháo hoa lên mặt đất, nói:“Vì vậy, tốt xấu gì chúng ta cũng nên quý trọng thành quả lao động của vị Tô tiểu thư nhà Đường Kính này, không thể lãng phí thể lực của cô ấy được.”
Anh xoay người nửa quỳ xuống, châm lửa, sau đó đứng dậy, chậm rãi đi về phía cô.
Pháo hoa sau lưng anh nháy mắt đã nở rộ tỏa sáng.
Người xinh đẹp gặp được cảnh vật xinh đẹp, vì thế mọi cảnh tượng xung quanh giờ phút này đều trở nên vô cùng huyền ảo.
Anh đứng sau cô, vòng tay ôm lấy eo cô, ôm cô vào lòng.
Kỉ Dĩ Ninh nhìn pháo hoa đầy trời, chỉ cảm thấy mình như đang gặp ảo giác, có được một khắc như thế này, cô hy vọng thời gian có thể dừng lại.
Vì thế cuối cùng không giữ được lời nói từ đáy lòng mình.
“Cổ đại thật tốt, thời gian chậm rì rì trôi qua gần như tạm ngừng, làm một nữ tử, nếu xảy ra chiến tranh cũng có thể đánh chừng mười năm,” Cô nhỏ giọng cảm thán:“Đổi góc độ mà đánh giá, dùng một cuộc chiến tranh, đổi lấy mười năm dây dưa, cũng không phải là một chuyện xa xỉ gì.”
Đường Dịch đương nhiên nghe hiểu được ý tứ trong lời nói của cô.
Anh không biểu lộ cảm xúc gì chỉ mở miệng nói:“Em cảm thấy chúng ta ngay cả mười năm cũng không có khả năng có được sao?”
Cô không trực tiếp trả lời.
Im lặng một lúc lâu sau, cô bất ngờ lên tiếng gọi anh.
“Đường Dịch.”
“Ừ?”
“Nghe nói, trước kia khi anh mười tuổi, đã từng biết đến mười loại thuốc phiện mạnh nhất trên đời, có phải hay không?”
Dừng một chút, Đường Dịch nhìn nửa khuôn mặt bình tĩnh của cô, biểu tình có chút nghiền ngẫm,“Ai nói cho em?”
“Nghe đồn,” Giọng điệu của cô thẳng thắn thành khẩn, như đang kể lại một câu chuyện truyền thuyết:“Những lời đồn về anh nhiều lắm, không phân biệt được cái nào là đúng cái nào là sai.”
Đường Dịch không có phủ nhận, không hề lộ ra thái độ gì, gật đầu một cái thừa nhận:“Trước đây không hiểu chuyện, ham chơi mà thôi……”
Kỉ Dĩ Ninh nở nụ cười, lắc lắc đầu.
“…… Anh không giống loại người có thể ham chơi.”
Đường Dịch bỗng nhiên cảm thấy thú vị.
Vì thế anh cúi người, vùi đầu xuống cổ cô, khẽ hôn lên da thịt non mịn trên cổ cô.
“…… Vậy em cảm thấy, anh là vì sao?”
Kỉ Dĩ Ninh cười một chút, cũng không ngăn cản động tác dần dần lây dính dục vọng của anh. Vừa động môi, đưa ra đáp án.
“Tự mình muốn.”
Đường Dịch nhất thời cười rộ lên, dừng lại động tác ngẩng đầu, ánh mắt thực mê hoặc lòng người.
“…… Ồ?”
Cô chống lại tầm mắt mê hoặc của anh, chậm rãi mở miệng.
“Không phải anh ham chơi, không phải anh không hiểu chuyện,” Ngược lại, lúc anh còn nhỏ, quả thực là thâm trầm,“Biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng. Đối với anh mà nói, có thủ đoạn, cho nên không có việc gì là không thể làm được. Có lẽ anh luôn xác định rõ mình đang ở đâu, luôn rõ ràng mình cần cái gì, trên thế giới này không có thứ gì anh không khống chế được. Bắt nó tìm ra nó, sau đó nghĩ biện pháp đối phó với nó.”
Cô mỉm cười, trong nụ cười có dấu vết của sự yếu đuối, giọng điệu giống như một tiếng cảm khái, lại giống như có một chút không đồng ý.
“…… Một đứa nhỏ mười tuổi, đã có suy nghĩ hành động như vậy, thật là chuyện khiến người ta nghĩ đến mà sợ.”
Đường Dịch bỗng nhiên dùng sức, đem thân thể của cô quay vòng lại. Anh cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt chuyên chú quả thực động lòng người, nhưng lời nói ra khỏi miệng lại sắc bén vô cùng.
“Như vậy có thể nói ……” Anh nhìn cô, khoảng cách gần như vậy, giống như muốn hôn cô,“Em có biết hay không, chưa có ai dám nói thế này với anh……”
Kỉ Dĩ Ninh nhìn anh, thấy ánh mắt anh bắt đầu lóe lên tia sáng khiến người ta khiếp sợ, vì thế cô mở miệng vì mình biện giải.
“Không phải em có ý phân tích anh, em chỉ đang tìm lý do tồn tại của mình thôi.”
Đường Dịch nắm lấy eo cô, ngón tay dùng sức, không buông tha cho cô, nắm chặt khiến cô đau đớn.
“Kỉ Dĩ Ninh, nói mục đích của em ra.”
“Em không phải là vật thí nghiệm cho khả năng tự kiểm soát của anh sao?”
……
Cô thừa nhận, cô có mụ