Tác giả: Triêu Tiểu Thành
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341783
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1783 lượt.
người còn trẻ. Một người đứng, một người quỳ.
Người trẻ tuổi đang quỳ kia trong mắt có hoảng sợ, lôi kéo tay người lớn tuổi, khẩn cầu nói:“Chú Tề, chú phải cứu cháu……”
Người lớn tuổi kia nhắm mắt lại.
Hồi lâu, mới cảm thán ra một câu:“Trình Lạc, cháu cầu chú cũng vô dụng……. Quyết định sự sống chết của cháu, là Dịch thiếu.”
Người thanh niên còn muốn tiếp tục cầu xin, lại nghe thấy cửa lớn bỗng nhiên bị mở ra, ngoài cửa vang lên tiếng cung kính cúi đầu.
Chú Tề lập tức xoay người, cúi thấp đầu chín mươi độ theo tiêu chuẩn, giọng nói cung kính cất lên:“Dịch thiếu.”
Trình Lạc kinh hoảng ngẩng đầu, rốt cục đã thấy người đó, người đàn ông sắp quyết định sự sống chết của mình.
Kinh diễm như vậy.
Ấn tượng như vậy, trong không khí xơ xác tiêu điều, nhất thời khiến cậu lạnh thấu tận xương thịt, đôi môi nhợt nhạt, đường cong hoàn mỹ, khuôn mặt xinh đẹp diễm lệ, dễ dàng gợi lên dục vọng cho người khác.
Đường Dịch.
Thì ra, đây là Đường Dịch.
Chú Tề vội vàng nói:“Dịch thiếu, cầu ngài tha cho nó một lần, tôi……”
Đường Dịch chậm rãi đi vào bên trong, tư thái tuyệt đẹp, đứng bên cạnh chú Tề, ánh mắt lại không dừng lại một chút nào trên người chú.
Chú Tề bị không khí sắc lạnh xung quanh anh mà lo sợ, đột nhiên không thể nói nên lời. Ngay sau đó, chỉ nghe thấy người đàn ông tuấn mỹ kia rốt cục đã mở miệng.
“Chú Tề,” Đường Dịch hơi giương mắt, ánh mắt như gió đảo qua:“Chú đi ra ngoài đi.”
Mệnh lệnh của Đường Dịch, không ai dám phản kháng.
Bên trong còn lại năm người. Đường Dịch, Trình Lạc, Khiêm Nhân, và hai cấp dưới bên cạnh anh, đứng ở phía sau Đường Dịch, gần như đều không có biểu tình.
Đường Dịch chậm rãi đến quầy bar nhỏ trong văn phòng, thanh niên kia cũng theo sát bên người mà qua, người đàn ông không hề cúi đầu nhìn cậu một chút nào, giống như hoàn toàn không có hứng thú, chỉ đến khi đi ngang qua cậu mới bình tĩnh lên tiếng:“Cậu đứng lên.”
Trình Lạc không dám.
Trong ánh mắt kinh hoảng của cậu, chỉ nhìn thấy bên quầy bar có một bóng dáng cô đơn, tư thái huyễn hoặc.
Đường Dịch xắn tay áo sơmi lên đến khuỷu tay, sau đó tự mình rót lấy một ly nước trắng. Ly thủy tinh hình lục giác trong suốt, bị cầm trong bàn tay, toàn bộ hình ảnh bỗng nhiên phơi bày ra một sự gợi cảm.
Cầm ly nước đi về phía quầy bar, thấy cậu vẫn quỳ trước bàn, Đường Dịch cũng không nói gì, ánh mắt đang đánh giá cậu, cảm giác áp bách bất ngờ thổi quét toàn thân Trình Lạc.
Áp lực vô hình, căng thẳng mà không thể phản kháng, Trình Lạc chỉ cảm thấy mình không còn chỗ nào để trốn, chỉ là một ánh mắt của Đường Dịch, nhưng lại thật sự không thể kháng cự, cậu chậm rãi đứng lên.
Đường Dịch ngồi xuống sau bàn làm việc, tư thái bình thản, nâng tay uống một ngụm nước.
“Tên là gì?”
“Trình, Trình, Trình Lạc……”
“Bao nhiêu tuổi”
“Mười, mười chín……”
“Ở Đường gia chịu ủy khuất?”
“……”
“Cho nên mới muốn phản bội tôi?”
“……”
Anh càng bình tĩnh, Trình Lạc càng hoảng sợ, rốt cục không nhịn được mà cầu xin tha thứ:“Em không, không có……”
“…… Không có?”
Đường Dịch lên tiếng hỏi lại, khóe môi hơi hơi nhếch lên, nụ cười như có như không.
Giây tiếp theo đó, người đàn ông bỗng nhiên cầm lấy một phần văn kiện đặt trên bàn, vung tay thật mạnh ném nó xuống, tất cả tư liệu bị ném ra trước mặt Trình Lạc.
Trang giấy va chạm với sàn đá cẩm thạch, bởi vì lực của anh, mà phát ra tiếng vang thật lớn, nặng nề, khiến cho người ta sợ hãi.
“Có chuyện này tốt nhất là cậu phải rõ ràng trước,” Đường Dịch nhìn về phía cậu, khẽ mở bạc môi:“Tôi là người rất không thích có người nói dối trước mặt mình.”
Trình Lạc không nhịn được mà run rẩy mạnh mẽ.
Hóa ra, tin đồn là đúng. Đường Dịch, âm tình bất định, căn bản là khiến người ta không thể nào xuống tay.
Đường Dịch nâng tay cầm ly thủy tinh, uống một ngụm nước, màu sắc của bạo lực bỗng chốc không thể nhìn ra, Trình Lạc dường như nghĩ đến mình đang gặp ảo giác. Lúc trước không để ý đến bộ dáng của người đàn ông trước mắt này, ngay cả giọng nói cũng có vẻ lười biếng.
“Đối phương cho cậu bảng giá thế nào?”
Trình Lạc ấp a ấp úng:“…… Năm triệu đô la…… Bọn họ nói có thể đưa em đến Hoa Kỳ…… Không cần trở về……”
Đường Dịch bỗng nở nụ cười, giọng nói chậm rãi.
“Có phải bọn họ còn nói với cậu, trên đường đến sân bay sẽ gọi điện cho cậu, nói cho cậu nơi để lấy năm triệu đô la?”
“…… Tại sao anh biết?”
Ánh mắt Đường Dịch vô cùng lười biếng, buông ly nước, nâng tay xoay màn hình máy tính xách tay lại, hướng về phía Trình Lạc.
Màn hình máy tính hiện lên một đoạn video, là Khiêm Nhân đang kiểm tra một chiếc xe.
“Biết chiếc xe này đúng không?”
Trình Lạc trừng lớn mắt, sau đó gật đầu. Nếu không phải bỗng nhiên bị Đường Dịch bắt về thì tối hôm qua cậu đã ở trên chiếc xe này mà đi đến sân bay.
Đường Dịch nâng tay, gõ lên màn hình máy tính:“Thấy rõ ràng chứ, bên dưới ghế ngồi là cái gì.”
Trình Lạc nghi hoặc nhìn lại.
Khi cậu thấy rõ đó là cái gì, trong nháy mắt cả người đã lạnh như băng.
Đường Dịch chậm rãi nghiêng người, ng