Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Trắng

Đen Trắng

Tác giả: Triêu Tiểu Thành

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341847

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1847 lượt.

ới Đường Dịch, bắt đầu từ khi cô gặp được anh, mỗi lần ở bên anh cô đều sợ hãi, sinh nhật cũng không phải ngoại lệ.
Cô nhớ tới hai năm trước anh tổ chức sinh nhật cho cô, tất cả đèn trong phòng đều tắt, chỉ chừa lại ánh nến trên bàn ăn. Anh rất vui vẻ, ôm cô đến bên bàn ăn, hai người nhìn nhau, hai tay anh đặt bên người cô cùng cô nói cười, nhưng cô trời sinh đã ngốc nghếch về mặt tình cảm nên chỉ ngơ ngác nhìn anh, không biết nên làm thế nào để đối mặt với anh, thậm chí không biết làm ra biểu tình quyến rũ nào để anh vui, mà anh lại rất kiên nhẫn, vẫn cứ ôm cô và nhìn cô như thế, đặt môi mình lên môi cô gọi cô Dĩ Ninh, cả gian phòng đều được lây dính tình cảm của anh.
Vì thế bây giờ nhớ lại, Kỉ Dĩ Ninh mới chính thức biết được, người đàn ông tên Đường Dịch kia, hóa ra đúng là có ẩn nhẫn ôm ấp tình cảm như vậy.
……
“Tại sao không bật hệ thống sưởi lên?”
Suy nghĩ bị người nào đó cắt ngang, cửa xe bên phải bị mở ra, người còn chưa tiến vào mà đã lớn tiếng dọa người.
Đường Dịch ngồi vào trong xe, bật đèn trong xe lên. Ánh đèn màu da cam nhu hòa vây quanh, anh xoay người liền vòng tay ôm eo cô kéo cô lại gần mình.
Cô cũng không phản kháng, dựa vào người anh, thản nhiên hỏi:“Vừa rồi có nhiều người tìm anh như vậy,…… Đêm nay anh có việc à?”
“Không có.”
Đường Dịch bao bọc hai bàn tay cô, chuyên tâm mang đến ấm áp cho cô, đối với chuyện vừa rồi nửa chữ cũng không nói tới, thái độ hờ hững như nó không liên quan gì đến anh.
Kỉ Dĩ Ninh nhu thuận gật đầu một cái, cũng không hỏi thêm gì nữa, ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt có chứa sự chờ mong rõ ràng,“Có nghĩa là, đêm nay anh có thể ở cùng em?”
“Nếu không thì sao?” Đường Dịch nở nụ cười,“Em nghĩ rằng anh và em sẽ đi đâu?”
Khởi động động cơ, chiếc xe Spyker màu đen như lướt nước vững vàng tiến vào bóng đêm.
Hoàn toàn bỏ mặc tiếng cầu xin của những người ở phía sau.
“Dịch thiếu!”
Kiểm sát viên cao cấp trơ mắt nhìn xe của Đường Dịch rời đi mà vẫn chưa từ bỏ ý định gọi anh.
Khiêm Nhân và mấy thuộc hạ của Đường gia tiến lên ngăn bọn họ lại, thái độ dửng dưng:“Xin lỗi, mời các vị trở về đi.”
“Doãn tiên sinh!” Trong đó có một người quay mặt về phía Khiêm Nhân, thần sắc lo lắng:“Anh nên biết, nhiều năm qua, cô ấy đã vì Đường gia chịu không ít ủy khuất, cô ấy là kiểm sát trưởng, nhưng rất nhiều chuyện đen trắng, đúng sai không rõ cô ấy vẫn giúp đỡ Đường gia, dựa vào tình cảm ấy, anh có thể làm cho Đường Dịch cứu cô ấy một lần này được không?”
“Thực xin lỗi, không phải tôi không muốn giúp,” Khiêm Nhân ăn ngay nói thật:“Quyết định của Dịch thiếu, không ai trong chúng tôi có thể thay đổi được.”
……
Xe đi thẳng một đường vững vàng trở về nhà, vừa đến cửa vào hoa viên trước biệt thự, Đường Dịch liền thấy trong hoa viên đã có một chiếc xe.
Rolls-Royce Phantom sang trọng cổ điển, màu vàng nữ thần độc nhất vô nhị dưới ánh đèn đường chiếu rọi trong hoa viên, vẫn rực rỡ sáng bóng.
Một chiếc xe quá quen thuộc, xe của Đường Kính.
Đường Kính đứng dựa lưng vào cửa xe, thậm chí không vào nhà, thân ảnh cô độc đứng ở đó, trong tay cầm một chén trà, nhàn nhã uống, ánh đèn đường chiếu xuống đất một bóng dáng thật dài.
Quản gia bưng một chén trà nóng đi ra từ trong phòng, đổi chén trà kia cho Đường Kính, lại nói một lần nữa:“Nhị thiếu gia, nơi này gió lớn, hay là vào nhà đợi lát nữa đi?”
“Không cần,” Anh thản nhiên từ chối lòng tốt, nâng cổ tay lên nhìn qua thời gian,“Tôi ở đây chờ cũng được.”
Đang nói, bỗng nhiên có một ánh đèn chói mắt chiếu đến, Đường Kính nâng tay che mắt, sau đó chiếc xe Skyper màu đen quen thuộc rơi vào đáy mắt anh, Đường Kính buông chén trà trong tay, hơi hơi nghiêng người, làm ra một tư thế chờ đợi.
Đường Dịch ngồi ở trong xe, không xuống.
Bên trong xe không bật đèn, bên ngoài ánh đèn trong hoa viên cũng không sáng rõ, vì thế Kỉ Dĩ Ninh không thấy rõ người bên ngoài kia đến tột cùng đang mang biểu tình lạnh lùng như thế nào.
“Đường Kính đến đây,” Kỉ Dĩ Ninh vội vàng cởi bỏ dây an toàn, xoay người nhìn Đường Dịch, có chút khó hiểu:“Anh không xuống xe sao?”
Người đàn ông tuấn mỹ đó nhắm mắt lại, thu hồi thô bạo không nên có trong mắt, nâng tay tắt động cơ, mở cửa xe, chậm rãi xuống xe.
Kỉ Dĩ Ninh cũng là người tinh ý, vừa thấy bộ dáng lo lắng chờ đợi của Đường Kính, lại nghĩ muộn như vậy mà anh ấy còn đến đây, nhất định là có chuyện quan trọng muốn tìm Đường Dịch.
Vì thế Kỉ Dĩ Ninh cười yếu ớt chào Đường Kính một tiếng, sau đó nói với Đường Dịch một câu ‘Em đi vào trước’, rồi đi luôn vào nhà không quấy rầy bọn họ nói chuyện.
Khác với Đường Kính, vẻ mặt của Đường Dịch không có một tia lo lắng nào, một tay đóng sầm cửa xe, cũng không nói gì, bước chân thong thả chậm rãi đi đến đó.
Đường Kính thấy anh rốt cục cũng lại đây, vừa định mở miệng nói cái gì, cũng không ngờ được Đường Dịch bỗng nhiên nâng tay lên, đầu ngón tay dùng sức, giật tung cổ áo sơmi của anh.
Áo sơmi mở ra, chỗ xương quai xanh của Đường Kính còn in đậm dấu hôn.
Nhìn không xót một dấu nào, dấu ấn đó rõ ràng là