Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đen Trắng

Đen Trắng

Tác giả: Triêu Tiểu Thành

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341845

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1845 lượt.

vô cùng ái muội, nhờ động tác của Đường Dịch mà lộ ra ngay trước mắt anh, tuyên cáo hôm nay chủ nhân của khối thân thể này đã trải qua một hồi cảm tình hoan ái như thế nào.
“Chậc chậc chậc chậc……” Đường Dịch nhất thời liền phát ra một tràng cảm thán ái muội không rõ, khuôn mặt gợi cảm,“Ban ngày vừa đánh Tô Tiểu Miêu một trận xong, bây giờ trên người đã biến thành như vậy rồi, Đường Kính, cuộc sống của em thật đúng là không phải dễ chịu bình thường đâu nhé……”
“……”
Không nghĩ tới người này vừa mở miệng đã trêu đùa mình như thế, Đường Kính cũng thật bối rối, ngay cả trên mặt cũng không nhịn được mà nóng bừng. Đường Kính dù sao cũng không phải Đường Dịch, còn xa mới có được bộ dáng dụ hoặc như Đường Dịch.
Đường Kính không khách khí xua đi bàn tay đang vuốt ve áo sơmi mình của Đường Dịch, ho một tiếng mắng:“Anh thần kinh……”
Đường Dịch cười cười, thu lại bàn tay trong không khí,“Nói đi, muốn anh làm gì.”
Nhắc tới việc này, vẻ mặt Đường Kính lại bất đắc dĩ, lấy điện thoại di động từ trong túi ra, quơ quơ trước mặt Đường Dịch.“Anh nghĩ là em muốn sao?” Đường Kính hơi hơi thở dài:“Người của Giản gia muốn khủng bố điện thoại của em.”
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Đường Dịch lập tức biến mất.
Đường Kính biết anh có tâm tình riêng, nhưng anh cũng không quản được, bất đắc dĩ mở miệng:“Em và Giản gia có nhiều chuyện làm ăn với nhau, vị tiểu thư kia của nhà họ lại cố tình không an phận làm danh môn thục nữ, vì làm kiểm sát trưởng mà thiếu chút nữa đắc tội với toàn bộ người ở Giản gia, bây giờ Giản gia mở miệng nhờ em giúp đỡ, em có thể không để ý sao? Ngày hôm qua tra án đắc tội với chú Tam, quy của của chú Tam anh biết đó, người nào không biết đúng mực trong phạm vi của mình sẽ giết không tha, Giản Tiệp lại không biết cầu xin tha thứ, mặc kệ người khác lôi đi, bị đánh cũng cứng rắn chịu đựng……”
Đường Dịch chỉ nghe, không đáp, trên mặt không có một chút biểu tình nào, giống như chuyện này không có quan hệ gì với anh.
“Anh có biết không, Giản Tiệp cô ấy…… không phải người xấu,” Đường Kính thản nhiên nói với anh:“Cô gái này có tức giận cũng chỉ để cho vui thôi, thật giống như cô ấy luôn liều mạng kêu gào ‘Uống rượu uống rượu’, tiếp theo lại lôi chai bia ra, sau đó thì sao, sau đó uống hai ngụm liền hôn mê……”
Ồ, đây là Giản Tiệp.
“…… Cô ấy thật tâm đối tốt với Đường gia. Lần này cho dù anh đi cứu cô ấy, cũng là lấy danh nghĩa của Đường gia mà cứu. Chú Tam sẽ thả người, chắc chắn sẽ nể mặt anh. Cho nên, cuối cùng em vẫn phải nói với anh một tiếng mới được.”
Đường Kính xoay người, nhìn Đường Dịch,“…… Anh thật sự, không quan tâm gì đến cô ấy nữa?”
“Đường Kính.”
Đường Dịch rốt cục lên tiếng, mở miệng không mang cảm xúc gì,“Anh cần phải chịu trách nhiệm với việc cô ấy làm hả?”
“…… Đúng?”
“Anh luôn ăn nói rất thẳng thắn,” Đường Dịch hướng mặt về phía Đường Kính, trong mắt có chút thờ ơ:“Anh đã từng nói với cô ấy là mình sẽ chịu trách nhiệm với cô ấy à? Nếu có, anh sẽ làm.”
“Đường Dịch……”
Anh như không có kiên nhẫn, cắt ngang lời nói của Đường Kính,“Anh biết bản tính của cô ấy không xấu, cho nên mấy năm qua anh đã cứu cô ấy rất nhiều lần, chẳng lẽ anh nên tiếp tục làm như vậy sao? Anh có thể bảo vệ cô ấy cả đời, nhưng với lý do gì đây?…… Làm như vậy, có công bằng với Dĩ Ninh không?”
Đường Kính đã hiểu, buông tay xuống, tỏ vẻ hiểu được và chấp nhận.
“Được rồi,” Đường Kính gật gật đầu:“Em đi.”
Đường Dịch không có động tác gì, ngay cả một biểu tình cũng không có.
Đường Kính lấy chìa khóa xe ra, đi đến bên ghế lái, khi đi sát qua người Đường Dịch, tay phải bất ngờ bị người khác bắt lấy.
“……?” Đường Kính khó hiểu, quay đầu nhìn Đường Dịch.
Đường Dịch liếc anh một cái, không có cảm xúc gì,“Em đã rời khỏi Đường gia rồi, gặp phải những chuyện này lại cứ bị người ta khóa chặt vào người, về sau làm sao bây giờ?”
Đường Kính mở miệng biện bạch:“Không có việc gì, em không sao ……”
“Em về nhà.”
“Sao?”
“Anh bảo là em về nhà,” Đường Dịch lấy một chiếc chìa khóa từ trong túi ra, một lần nữa mở ra cửa xe màu đen Spyker:“Một lần cuối cùng, coi như nể mặt em, anh sẽ cứu cô ấy một lần cuối cùng.”
[1'> Chúng tinh phủng nguyệt: sao vây quanh trăng. Ý nói lúc nào cũng được mọi người vây lấy xum xoe, như mình là cái rốn của vũ trụ.






Nhỡ hẹn
Một tay Đường Dịch khoát lên cửa xe, đang muốn ngồi lên xe, hình như bỗng nhiên nghĩ tới cái gì đó, động tác dừng một chút, xoay người nhìn lướt qua Đường Kính, bạc môi giật giật, giọng điệu lạnh lẽo hơn ba phần.
“Chọn ngay ngày hôm nay à, em thật đúng là biết mang phiền toái đến cho anh đó.”
“…… Sao?”
Đường Kính giương mắt nhìn anh, không hiểu ý anh.
Không thể trách anh, làm chuyện đuối lý với mọi người như vậy, bản năng chột dạ……
Anh không chỉ không nhận bánh sinh nhật cô đưa, bây giờ thật sự còn bắt cóc Đường Dịch……
Vừa nghĩ đến đó, Đường Kính nhất thời cảm thấy miếng bánh ngọt trên tay này bỏng rát vô cùng, khiến cho lòng bàn tay anh đề


pacman, rainbows, and roller s