Tác giả: Triêu Tiểu Thành
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341818
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1818 lượt.
ờng Kính, la hét muốn đến quán bar chơi. Nhưng kết quả là vừa nghe thấy Kỉ Dĩ Ninh nói nơi đó có vũ hội, có thịt ăn, trong lòng Tiểu Miêu lại kích động, nhất thời quyết định mình là đại diện cho người nhà của Kỉ Dĩ Ninh, sẽ đến đó tham gia.
Đường Kính gật đầu, lấy chìa khóa xe ra:“Anh đưa em đến đó.” Nhưng vừa xoay người lại thì thấy Tiểu Miêu đã chạy mất rồi, thân ảnh chạy nhanh như chớp, xa xa nhìn đến cũng chỉ nhìn thấy một điểm nhỏ màu đen mà thôi.
Đường Kính nở nụ cười, tùy cô ấy vậy. Xoay người nâng tay bóp xuống chìa khóa xe, cửa xe mở ra, bất ngờ thấy vẻ mặt ý vị thâm sâu của Đường Dịch chính đang nhìn mình.
Đường Kính cau mày:“Này, ánh mắt anh như thế là có ý gì hả?”
“Có gì đâu……, tò mò mà thôi,” Đường Dịch vung tay, ý cười âm âm nhu nhu:“Nghe nói từ sau khi em kết hôn, hơn nửa số tiền đầu tư cho ngành công nghiệp sản xuất, đều hướng sang ngành tin tức rồi, tiền lãi cũng hụt đi không ít. Một Lolita như vậy…… Lại làm em thích đến thế sao?” (Lolita: bị mọi người nhìn nhận là một cô gái hư hỏng, hay ve vãn đàn ông…)
“Cũng vậy thôi” Đường Kính nhướn lông mày, khéo léo biến câu trả lời thành câu hỏi:“Nghe nói người nào đó từ sau khi kết hôn với Kỉ tiểu thư, mỗi tháng tiền tiêu vặt đều phải tiêu tốn vào những quyển sách văn học và triết học, khi ra ngoài đàm phán chuyện làm ăn mà trên máy bay còn không quên mang sách triết học ra nghiên cứu, khiêu chiến với trình độ tinh thần cao cấp thế này thì đầu tư vào ngành tin tức vẫn là dễ chịu hơn nhiều.”
“……”
Đường Dịch hiếm khi bị đánh trả như vậy nhất thời cũng nghẹn lời.
Đường Kính nói đúng. Loại người cực phẩm như Kỉ Dĩ Ninh thế này quả thật không nhiều lắm, nhưng người đàn ông như Đường Dịch mà có thể phối hợp với Kỉ Dĩ Ninh không có việc gì cũng đi đọc sách triết học thì lại càng cực phẩm. Sách triết học mà Kỉ Dĩ Ninh đọc ấy à, cũng không phải tiếng Trung nhé, tất cả đều là tiếng Hy Lạp, là tiếng Hy Lạp đó, bạn cho là nó dễ dàng như ăn củ cà rốt sao? Nếu không có chỉ số thông minh 180 và dũng khí đập nồi dìm thuyền [4'> thì thật sự có thể điên mất ……
[4'> Đập nồi dìm thuyền: dựa theo tích: Hạng Vũ đem quân đi đánh Cự Lộc, sau khi qua sông thì dìm hết thuyền, đập vỡ nồi niêu để binh sĩ thấy không có đường lui, phải quyết tâm đánh thắng.
Đường Kính ho một tiếng, tựa tiếu phi tiếu nhìn Đường Dịch, giọng điệu có chút vui sướng khi thấy người khác gặp họa:“Nói cho anh một chuyện cũ nhé, có một lần Khiêm Nhân bị thương do súng bắn phải đi bệnh viện, Kì Hiên chuẩn bị giúp anh ta lấy đạn ra, Khiêm Nhân hỏi anh ấy giải phẫu có gặp nhiều khó khăn không, Kì Hiên đã nói, cũng không khác lắm so với bộ dáng sau khi kết hôn của Đường Dịch đâu, Khiêm Nhân lập tức hôn mê ……”
Đường Dịch cảm thấy không cần tốn hơi thừa lời nữa, nghẹn ra hai chữ: Còn nói!
Nhíu nhíu mày xoay người, Dịch thiếu gia của chúng ta rất là cá tính quay đầu bước đi.
……
Mười một giờ đêm, Đường Dịch và Đường Kính rời khỏi quán bar, lái xe đến chỗ Kỉ Dĩ Ninh đón người.
Vừa dừng xe, xa xa đã thấy Kỉ Dĩ Ninh đang đỡ Tiểu Miêu, cả người Tiểu Miêu ghé vào trước ngực cô, thực rõ ràng, Tiểu Miêu ngốc nghếch đã say rồi……
Đường Kính vội vàng xuống xe, chạy tới ôm chầm lấy Tiểu Miêu từ trong lòng Kỉ Dĩ Ninh, sau đó bế Tiểu Miêu lên.
“Ngại quá, cô ấy làm phiền em rồi đúng không?”
“Không……” Kỉ Dĩ Ninh cười cười, nói với anh:“Cô ấy coi cốc tai thành rượu trái cây mà uống, kết quả mới được nửa vũ hội cô ấy đã tìm một góc mà ngủ rồi……”
Tiểu Miêu tửu lượng kém, nhưng phẩm rượu thì không kém, tuy rằng bình thường hay chạy nhảy, nhưng sau khi uống say lại ngoan ngoãn đến kỳ cục, sau khi say rượu cô chỉ muốn ngủ, ngủ khoảng ba ngày ba đêm, rất giống ngủ đông, sau khi tỉnh lại trở thành hảo hán.
Ngửi thấy mùi nước hoa hugoboss quen thuộc, biết là Đường Kính đã đến, Tiểu Miêu cuộn tròn trong vòng tay anh, nắm lấy áo sơmi của Đường Kính hàm hồ nói:“Đường Kính, em muốn đi ngủ em muốn ngủ trên giường lớn mềm mại……”
Đúng vậy, đây là thói quen từ khi sống cùng Đường Kính, không giống như Tô Tiểu Miêu trước kia, làm sao có thói quen tư bản chủ nghĩa ‘muốn ngủ giường lớn’ được, chui vào đống củi cũng thấy hạnh phúc vô cùng rồi.
Đường Kính vội vàng ôm cô lên xe trở về nhà:“Đã biết, chúng ta trở về ngủ thôi.”
Đường Dịch đứng một bên nhìn, trong lòng vui sướng.
Hừ hừ, Đường Kính, ai bảo em thích Lolita chứ, Lolita say rượu thế này để xem mấy ngày tới em giải quyết nhu cầu như thế nào nhé ……
Nói thật, Đường Dịch cũng có chút bội phục Đường Kính. Ví dụ như chuyện anh yêu thích Tô Tiểu Miêu ấy, trước kia thực sự đã khiến Đường Dịch bị sốc một trận.
Khuôn mặt Tiểu Miêu vẫn giống như cô gái mười bảy tuổi, rõ ràng đã từ cô gái trở thành phụ nữ nhiều năm rồi, mà cô còn rất trẻ con, gương mặt trắng nõn, mắt to chớp chớp, đi vào quán bar luôn bị kiểm tra tuổi. Thế cho nên mỗi khi Đường Dịch nhìn thấy cặp đôi Đường Kính này embrace,kiss,sex, thì trong lòng bạn Đường Dịch của chúng ta luôn bùng lên một cảm giác ‘Đường Kính đang tàn phá đóa hoa của tổ quốc’ rồi ……
Có