Tác giả: ZiZi.7
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 134485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/485 lượt.
ái bịch màu trắng trên bàn ăn, bước lại nhìn và nguấy nguấy thì ra là cơm hộp...đói mình ăn như táp, vừa ăn vừa thầm cám ơn Dì...dù giận mình nhưng Dì vẫn lo tới bữa ăn của mình...lại thấy tội lỗi...haizz, nản ...trọn bộ.
Dì: Hôm qua bạn đi có báo mình hông nhĩ???
Mình: Có mà, hôm qua đi có báo mà.
Dì: Nhưng báo sai, thôi đang đi, chiều zìa liền, lo chi, đồ ăn trên bàn bếp á.
Dì: Vậy nha.
Mình: Dạ.
Dì: Bye.
Nghe xong điện thoại mình biết là Dì chắc cũng chẳng còn giận mình đâu, Dì là vậy, nhớ đó quên đó chẳng bao giờ giận dai cả, vô tư mà sống nên hồi đầu mới gặp Dì mình đâu có biết Dì sinh năm 85 đâu mà chỉ đoán cỡ cứng chút là 22, 23 thui...đời là vậy...bớt lo bớt nghĩ thì con người mình sẽ ít bệnh tật hơn hẳn và...rạng ngời hơn nhiều đấy.
Ngồi gượng thêm chút nhìn ra ngoài sân nghĩ ngợi đủ thứ chuyện rồi mình chợt nhớ cũng còn gần 2 tuần nữa là mình nhập học lại rồi, sẽ chẳng còn những cảnh ở nhà, những thời gian rảnh rỗi mà ngồi nhìn ra sân một cách...thảnh thơi như vậy nữa, một năm học mới, năm cuối của thời áo trắng, một năm học không có nhỏ...tự nhũ mọi chuyện qua rồi cần phải...bước tiếp trên chính đôi chân này...nhìn đời thoáng hơn...sống đó rồi chết đó...cứ mãi lo mãi nghĩ thế này thì liệu chừng mình có khá hơn??? hay sẽ bước được tới đâu chứ.Mà nhắc mới nhớ, 2 năm học cấp ba của mình trôi qua mà chẳng để lại dấu ấn gì sâu sắc, chỉ có nhỏ là điểm nhấn cho chúng, nhỏ lôi mình ra khỏi thế giới của riêng mình, đẩy mình ngày một gần hơn với bạn bè....haizz. lại nghĩ lung tung, mình làm ngay bản cam kết với bản thân là năm 12 sẽ cố gắng học và cố gắng hoà đồng hơn với bạn bè...năm cuối mà.....
Nghĩ mệt cả đầu óc, mình lại ăn cơm, ngồi bàn ăn, cảm giác trống trải mình thường ước ao khi trước... ăn một mình chán phết, suốt ngày bữa ăn nào cũng nghe miệng Dì nói không ngừng, bây giờ vắng lại nhớ, hic.....mình bị sao vậy kìa?...cố nuốt trôi chén cơm cho nhanh, mình đứng dậy lại rửa chén luôn dù sao Dì không có nhà thì làm được nhiêu hay bấy nhiêu chứ nhĩ. ^^
Rửa xong mình lại ngồi xem ti- vi, thì mình chợt nhớ ra tin nhắn của cô T tối hôm qua, thấy nhớ cô cồn cào...không...mình lại ....18+ rồi......haiz.........háo hức chạy lên phòng với tốc độ nhanh nhất, mình cầm điện thoại rồi lại phi xuống phòng khách canh nhà, chứ không nhiều thành phần dòm ngó- >sinh ngứa tay- > vào "đua" đồ mất thì có mà chết à. ==.Lục danh bạ tìm số di động mà hôm bữa cô T cho mình lúc đứng ở cổng:
Cô: A lô
Mình: Dạ...con chào cô...con D nè cô.
Cô: À...ừm...nghe giọng là cô biết mà.Hôm qua zề gia đình có nói gì hông??
Mình: Dạ, Dì có chửi vài câu thui cô...hông sao,hì.
Cô: Ừm...tối qua cô có nhắn tin cho D, mà đợi không thấy trả lời...cô đoán chắc D ngủ rồi.
Mình: Dạ, con hơi mệt...mệt trong người nên ngủ luôn...hông hay là cô nhắn tin.
Cô: Ừm, mà ủa? Làm gì mệt..??? hủm
Mình: Dạ...dạ...con mệt mệt...dạ..
Cô: Hì, cô giỡi thui, mà D gọi cho cô có gì không???
Mình: Dạ, tại Dì con hông có nhà ak cô...con muốn mời cô...qua nhà con chơi!
Cô: Nhưng...nhưng giờ cô đang còn làm mà...phải 4h30 chiều cô mới về lận.
Mình: Hic, Dì con chiều tối về chắc cũng giờ đó quá...hic...
Cô: Tối con rãnh hông??? đi uống nước hông???
Mình: Dạ...thui, zậy tối gặp cũng được cô...tối khoảng mấy giờ được cô???
Cô: Cô tan làm ra chắc khoảng 5h30 có mặt ở nhà á, chắc khoảng 6h30 hay 7h được hông con???
Mình: Hic, vậy chắc hông tiện cô ơi, Cô cứ làm đi, khoảng 6h con qua ngân hàng luôn, rồi...đi được không cô.
Cô: Hic, nhưng dậy mình ........mẩy cô rít ráy.......hôi hám lắm.
Mình: Dạ...hông sao đâu cô...vậy chứ tối quá là con đi hông được...cô cố gắng xíu được hông cô.
Cô: Thôi, đành vậy cũng được, chứ biết sao giờ.Khi nào con qua thì gọi cô nhé, cô ra luôn.
Mình: Dạ, con biết rồi, chào cô.
Cô: Ừm, pye D
Mình sướng rân người vì cuối cùng cũng có cái hẹn với cô T, hì vui quá cơ...hôm qua mới được "gần" cô, hôm nay lại được bên cô nữa...lúc đó mình chỉ nghĩ ...cùng lắm sẽ được ôm ấp thôi, chứ chẳng mong gì hơn.........mình chắc chắn ý nghĩ của mình lúc đó là như thế.
Nghĩ xong mình nằm xuống và ngủ luôn ở dưới sa- lông phòng khách, 3h hơn mình dậy....đuối vì cả ngày hôm đó không biết sao mình lại ngủ nhiều đến như vậy......cảm giác cơ thể khá mệt mỏi...lại còn hơi nặng đầu nữa. Đi rửa mặt rồi lại ra nằm xem ti- vi, phải nói là trong lòng lúc ấy...hồi hộp và căng thẳng value, hic...nôn chết đi được mình đếm từng giây từng giây từng phút trôi qua.....mà thói đời cay nghiệt...cứ hễ mà càng muốn thời gian trôi qua thì chẳng hiểu sao nó lại càng chậm hơn mới chết chứ...chán value...thôi thì tua nhanh một đoạn vì cơ bản mình chỉ ngồi đợi.
Đến gần 5h vẫn chưa thấy Dì zìa nữa, bực mình gì đâu...ngồi đợi tiếp...rồi thì mình khép hờ cửa rồi lên phòng lấy đồ đi tắm, chuẩn bị tươm tất hết cả, xịt thêm tí nước hoa, lăn tí cho nó thơm cánh mặc dù mình không hề bị bệnh múi có cành đâu nhá...mình thề luôn í.Chuẩn bị xong hết luôn tất cả thấy, nhét vào bóp ít tiền...nói ít tiền c