Tác giả: ZiZi.7
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 134487
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/487 lượt.
uổi, tuy nhiên nếu chỉ nhìn sơ qua người ta cũng có thể nhận ra ngay sự chênh lệch tuổi tác lớn giữa 2 người một các dễ dàng, vì tướng tá, đặc điểm khuôn mặt, về kiểu tóc hay...cách ăn mặc...tuy nhiên cảm giác về độ tuổi theo mình ngoài bề ngoài ra còn có thể cảm giác từ nội tâm sâu thẫm... kiểu như sự để y về cử chỉ hay một cái gì đó thuộc về hành động...nhỏ nhưng sâu sắc...
Thấm thoát mình cũng qua cầu Nguyễn Văn Cừ rồi đi tàn tàn về hướng quận 7, mục đích của mình khi đi đường này là vì ven đường có nhiều đoạn trống trải, có nhiều cây, đi qua cả bờ sông gió mát vãi hàz...trên đường đi cô khẽ ôm sát người mình...ngực cô khẽ ép chặt vào lưng mình...cái bộ ngực bự chảng bị cái áo lót chèn ép và kéo căng ấy...mình cảm nhận rõ lắm, mềm mại và tạo nên một điểm tê ở lưng...nhưng lúc ấy thú thật mình chẳng biết nên nói gì và nên làm gì cả, chỉ lái xe với những nỗi suy nghĩ mơ hồ về ...giới tính.
Đi vòng lại một chút qua cây xăng để lên cầu, mình và cô đi ngang qua mấy quán cà- phê ven sông...nét đặc trưng và thường xuất hiện nhiều ở đoạn đường này...nhiều cặp nam nữ đang ôm nhau tình tứ...hun hít...bốc hốt các thể loại khiến mình chỉ nhìn thôi mà đến nóng cả mặt với những hành động bạo dạn của các thanh niên ở nơi mà đa số mọi người đều để ý và hầu hết là đã nhìn thấy... nhưng nói thế thôi chứ càng nhìn thì máu nóng trong người mình càng nổi lên ngày một nhiều...ở khá nhiều "bộ phận đấy"...xe cứ đi...
Lên cầu...mình thỏa sức vi vu vì gió trở nên nhiều và mát mẻ hơn, không khí ngày một thoáng đãng hơn, cô bỗng dưng lên tiếng:
- D ơi, giữ chặt xe cho cô trở chân qua bên kia nha, ngồi zậy mỏi quá. Cô nắm hờ vai mình.
- Dạ, con giữ rồi, cô cứ làm đi. Mình giữ chặt tay lái.
Cô nhẹ nhàng giữ vai mình và bắt đầu đứng từ từ lên, kéo một chân qua bên phải theo kiểu ngồi bình thường ấy, kiểu ngồi mà mỗi bên một chân như mặc quần zin ấy, nhưng ở đây là cô mặc váy ngắn, lại ôm người, nên phải xăn nhẹ lên một tẹo.
- Thoải mái.Gió mát. Cô nói từ đằng sau.
- Dạ, để com chạy qua bên chỗ cái ghế con nói rồi ngồi hóng mát nha cô, chỗ đó có cái cây che bớt gió nên chĩ mát mát thui, chứ nhiều gió quá không tốt đâu cô. Mình nói.
- Ừm, lại đó đi, chứ đi zầy quài cũng hơi lạnh. Cô hưởng ứng.
Mình cố gắng chạy nhanh hơn, cô ngồi đằng sau núp vào người mình...ôm chặt hơn...mình lên...
Chạy nhanh nên thời gian và khoảng cách dần được rút ngắn, cuối cùng mình cũng đến được chỗ đó, nói chung chỗ mà mình nhắc đến nãy giờ cũng không có gì đặc biệt và quá bí mật đâu vì thỉnh thoảng cũng có vài đôi vợ chồng trẻ ra đấy chụp hình đám cưới hay vài đứa cấp 3 học Nam Sài Gòn hay các trường lân cận hay đạp martin các kiểu ra đó hú ha hú hí muk, hì.
Tới nơi, mình khẽ dựng xe theo bìa ngang phía sau cái ghế đá và xách bịch đồ ăn và cả trà sữa ra phía trước ngồi vào một bên ghế và khẽ dựa đầu vào cái thân cây... cô cũng từ từ leo xuống và đi lại sau ngồi kế bên mình, khi vừa ngồi xuống ghế là cô căng, duỗi hết mình mẩy ra điều sảng khoái:
- Kiếm được chỗ này hay vậy! CÔ quay qua nhìn mình và nói.
- Dạ, hồi học lớp 10 tình cờ con biết được chỗ này thui cô, hì. Mình nhìn cô trả lời.
- Chỗ này cũng ấm ấm hen, ngồi được dưới cỏ thì tốt, mà bây giờ trời tối nên ngồi trên ghế cho rồi. Cô nói vậy chứ có mời mình cũng chẳng dám, có con gì nó đớp cho cái có mà...thăng.
- Dạ, cô ăn đi, trà sữa nà cô. Mình nói rồi đưa cô.
- Cô không quen uống đồ lạnh. Cô nhìn mình nói khẽ.
- Hì, kì vậy, con thì thích đồ lạnh lắm. Mình cười nhẹ.
- Tùy người, nhưng cô không thích lắm, hì.
Mình và cô ngồi ăn khí thế, thỉnh thoảng giỡn một vài câu...mà tại cái đà ăn của mình nó năng suất quá nên thoáng tí thì hết sạch...ăn xong mình lấy khăn giấy đưa cô trước, và mình lấy khăn khác lau sau, thoáng nhìn cô, mình gắt:
- Ớ, cô ăn nhiều quá, con mới ăn có vài cây là hết mất tiêu. Mình lườm cô.
- Đâu phải, là con ăn mà, cô ăn đâu có nhiều. Cô nói giọng thật thà.
- Cô ăn hết chứ con ăn gì, hic, buồn ghê. mình lắc đầu ngán ngẫm với điệu bộ hơi bị hài nhá.
- Trời, cái gì cũng đổ cho cô, con trai zậy thì làm gì có bạn gái được chứ! Cô cũng lắc đầu theo mình.
- Con không thích có bạn gái...có cô như zầy là được rồi. Mình nói mà thú thật...bắt đầu hơi ngượng rồi.
- Gớm, nịnh ghê nhĩ... Cô nói cười tươi.
- Hì. Mình nhe răng.
Mình khẽ ngước nhìn cô ở góc độ nghiêng, má cô hơi phúng phính vì cô đầy đặn mà, quần áo mặc có vẻ hơi bó bó làm cho ngực và cả mông cứ được đà là căng ra hết cả trước và sau, nhìn thấy rõ cả viền hoa văn của đồ lót mặc dù khá tối đấy...rất là ...nực.
Mình khẽ hỏi:
- Cô...cô có lạnh hông??? Mình thủ thỉ.
- À...cũng hơi lạnh tí. Cô nói.
- Cho cô mượn nè. Mình nói rồi dang rộng cánh tay ra.
- Con ốm nhách, mượn gì được. Cô bĩu môi nhìn mình dò xét.
- Hic, zậy thui. Mình quê nên thu lại rồi ngồi khoanh tay trước ngực.
- Ghét cô à???Thì con ốm cô nói ốm chứ. Cô nói giọng bình vãi cả thường.
- Lúc ấy thú thật mình hơi quê nên chẳng muốn nói gì thêm.
- Thui, cô xin lỗi, g