Tác giả: ZiZi.7
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 134528
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/528 lượt.
ng uống nữa...ghét nhất ai nói con bê đê...hay Gay gì đó... Mình nheo mắt nhìn về hướng Dì ngồi và dần tỏ thái độ dữ dội.
- Bây giờ có uống hông...zừa cười zừa uống hay zừa mếu zừa uống đây... Dì nói và trong đêm đen vang lên những tiếng chốc tay "chành chạch" tấp nập.
- Con nói rồi...không uống đâu... Mình thẳng thắn trả lời.
- Vậy à... Dì ngấp ngửng câu nói và chợt im lặng.
Sau câu nói đó thì mình nghe thấy tiếng xương lốp cốp cành cạch có lẽ là ai đó đang bẻ các ngón tay răn rắc thì phải.
Tiếng vải jear bị kéo lê trên sàn gỗ bỗng dừng lại im bặc trong phút chốc và sau đó lại tiếp tục lê lết.
Bóng đen ngờ nghệch xuất hiện nhanh chóng trước mặt mình. Ngỡ ngàng và lạc lõng.
- Dì...Dì... Mình hơi hốt hoảng vì cái dáng đen ngòm không rõ mặt ấy và câu nói buột ra khỏi miệng rất tự nhiên khó níu giữ.
Đen quá, tối quá mình cố gắng căng mắt ra hết cỡ nhưng vẫn chẳng ăn thua.
Đưa tay lên quờ quạng cái màu đen nổi bật này, các đầu ngón tay mình chạm vào một khuôn mặt, một khuôn mặt với lớp da bóng láng và căng mịn, mềm mại của phụ nữ.
Mãi đang sờ đến góc cạnh nơi chiếc cằm và cố gắng kéo dài tay thật chính xác xuống chiếc cổ thì một khuôn mặt kinh khủng khiếp bùng lên và sáng rực trong màu đen ấy mà khi thoáng nhìn mình vẫn đang còn bị chói bởi cơ địa thị giác vẫn đang quá quen với bóng tối.
Khuôn mặt đó được chiếu rọi từ một chiếc đèn pin nhỏ gắn liền với tiếng leng keng của những chiếc chìa khóa bé tí tẹo.
Hoảng loạn hết mức nhưng lại không có đường lùi vì mình vẫn đang dựa lưng vào tường, bỡ ngỡ vì lúc đầu mình chẳng dám nhìn vào cái mặt sáng rực và đáng sợ ấy đâu.
Thoáng sau, cái mặt ấy ngày một áp sát về phía mình chỉ còn cách mũi mình độ gần gang tay thì mình mới tỏ tường.
Cái đầu ghê rợn này là của một người phụ nữ, mình có thể nhận biết ngay bởi mái tóc đen dài thả hờ che khuất đi một bên mắt.
Đôi môi mở hờ chực chờ một điều gì đó sắp diễn ra.
Một bên mắt còn lại lim dim he hé và có lẽ là hơi sưng vì một lí do nào đó. Khóc chăng
Mình dần nhận ra khuôn mặt quen thuộc là ai tuy vẫn còn ngờ ngợ không hiểu vì sao Dì lại làm như vậy và với mục đích gì nữa. Lại thêm thả tóc xuống tự lúc nào.
Chưa biết nên hành động ra sao trước cái hoàn cảnh u ám đó thì bất chợt, Dì cất tiếng bằng cái giọng như của chốn hiu hắt lạnh lẽo, của sự ai oán từ chốn âm ti vọng ngược lên mà thoáng nghe đến là kinh người.
- Tại sao...tại sao lại giận tui...tui có làm gì đâu...tại sao...nơi này lạnh lẽo quá...tại sao...a...a...a Dì cố găng ngân dài giọng ra mà bằng bằng như trong những bộ phim ma quỷ ảo lòi của HK hay vài siêu phẩm kinh dị chán chết của điện ảnh nước nhà mới đây vậy.
- Á...Dì...Dì nói giọng bình thường cho con nhờ...Dì làm con sợ quá...Dì...năn nỉ á... Mình ỉ ơi mong Dì Linh bình thường trở lại vì cái giọng cứ rờn rợn sao ấy và lại trong bóng tối dày đặc như vầy nữa mà có lẽ Dì kêu mình tắt đèn chắc cũng là vì lí do này.
- Cái gì...nói cái gì nghe không rõ...mình không nghe bạn nói gì hết...a...a...a...lạnh quá... Dì hình như đã cảm giác rằng mình đang rất sợ nên được thể lại càng làm quá lên và cứ tiến lại gần mặt mình trong tư thế qùy chu cặp mông về phía sau khiến cho hai bầu vếu cứ tưng tưng theo từng nhịp nhún nhảy của thân trên mà mình chỉ nhìn thấy loáng thoáng nhờ ánh đèn tỏa ra.
- Dì...Dì nói giọng bình thường đi mà...bỏ tay ra khỏi cổ con...ghê...ghê quá bà ơi... Mình hét to vì Dì cứ cố gắng ngày một quá quắc hơn khi mà Dì đang dùng cái tay rảnh rỗi kia bóp hờ hờ vào cổ mình như thể đòi mạng vậy.
- Tại sao lại giận tui hả...tui có làm cái gì đâu...chuột rút đau chịu không nỗi thì khóc...mắc mớ gì mấy người...à mà cũng tại mấy người á...không chịu bỏ tay ra khỏi mông tui...xuống không được nên tức chứ bộ...bực bội quá à nha... Dì dừng hẳn lại cái giọng nói ai oán kia và bắt đầu nhăn nhó giải thích trong khi ánh đèn từ chiếc đèn pin nhỏ xíu vẫn đang chiếu đầy ngang trái lên gương mặt trái xoan của Dì và làm cho nó lộ hờ các góc cạnh lạ mắt làm tăng phần ghê rợn.
- Dạ...con...con có nói gì đâu...tại Dì la con chứ bộ... Mình ngượng ngùng đáp vì Dì nhắc đến vụ cánh tay để hờ lên mông và thầm nghĩ có lẽ nào Dì biết được vụ cái ngón tay trỏ thần thánh đã gần chạm tới đích chưa ta mà nếu biết rồi thì chắc Dì cũng chẳng nói ra đâu. Hồi hộp quá.
- La gì...ai biểu lấy tay nắm mông tui quài chi...dê hả...Gay mà cũng dê hả... Dì bắt đầu liếc đểu mình với cặp mắt sưng sưng vì đợm nước do khóc nhiều nhưng lại thêm cái thể loại lim dim nên khiến nó tăng thêm phần dâm tà. Kinh quá.
- Tại...tại con không để ý mà...đang gật gù á...xin lỗi Dì... Mình nói nho nhỏ như muốn kết thúc chủ đề mông đít ở đây vì ngại quá cỡ.
- Ờ...dậy hén...cũng biết ai là người có lỗi hen... Dì cười cười nói khẽ theo mình nhưng cũng vì răng Dì trắng và đều tăm tắp nên khi qua ánh đèn mình cứ thấy nó ghê ghê đểu đểu thế nào ấy.
- Dạ...biết rùi mà... Mình gật đầu lia lịa đồng ý rất nhiệt tình.
- Uống đi...hai đứa phải cưa hết thùng này lun nha...không say không zìa...zô nè