Tác giả: Anh Tử
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341979
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1979 lượt.
ôi tìm cô không phải để hạch tội. - Tích Tích im lặng một chút, lấy lại bình tĩnh. - Chuyện qua rồi, bất kể hai người đã làm gì tôi cũng không muốn khơi lại nữa. Gửi mấy tờ giấy đó có thể hơi cực đoan, nhưng chẳng qua cũng là vì tôi bị cô ép thôi. Cô đã biết sai thì từ nay tôi không nhắc lại chuyện đó nữa, khi về cô hãy đốt nó đi, coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
- …
Chu Lệ Sảnh vẫn cúi gằm, lặng lẽ rơi nước mắt.
- Hôm nay tôi tới là cần cô xác nhận một việc, hi vọng chúng ta thẳng thắn với nhau.
- Được, chị muốn biết điều gì tôi sẽ nói hết. - Lệ Sảnh ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn Tích Tích.
- Ba ngày trước khi xảy ra chuyện, Xuân Phong đã mượn bạn một khoản tiền lớn, nói là dùng vào việc riêng. Giờ bạn anh ấy đến nhà đòi nợ, nhưng trước khi trả, tôi muốn biết rõ ràng số tiền đã đi đâu.
- Hả? - Lệ Sảnh kinh ngạc, lấy khăn giấy lau nước mắt rồi nhìn thẳng vào Tích Tích, - Bao nhiêu cơ?
- Hai mươi vạn tệ.
- Hai mươi vạn tệ? - Lệ Sảnh trố mắt, - Sao chị lại hỏi tôi chuyện này?
- Cô không hiểu ư?
- Tôi không hiểu.
- Cô phải hiểu rõ chứ.
- Tôi thực sự không hiểu.
- Tôi nghĩ cô không thể không biết số tiền đó đã đi đâu.
- Tôi thực sự không biết gì về số tiền đó, ngay việc anh ấy mượn ai, tôi cũng không biết.
- Tiểu Sảnh, cô đừng vòng vo nữa, vô ích thôi. Tôi đã nói trước cho cô rõ, tôi đến đây không phải để đòi tiền mà chỉ muốn xác nhận thực hư số tiền đó, xem nó đã đi đâu. Nếu đúng là chồng tôi đã dùng thì tôi sẽ trả cho người ta, người ta đang đợi số tiền ấy để mua nhà đấy.
- Chị nghi ngờ tôi lấy số tiền đó sao? - Vết thương của Lệ Sảnh chưa lên da non đã bị khoét sâu thêm.
- Vì một nguyên nhân nào đó, Xuân Phong đã đưa số tiền đó cho cô mượn, hoặc là tặng cô. Tôi hiểu như vậy có đúng không?
- Đấy chỉ là suy đoán của chị thôi. - Khuôn mặt của Lệ Sảnh đang tái mét bỗng đỏ bừng, cô tự biện bạch cho mình. - Thực sự tôi không nhìn thấy số tiền đó. Anh ấy chưa bao giờ cho tôi số tiền lớn như vậy.
- Còn nhớ lần đầu tiên tôi đến bệnh viện tìm cô chứ? Lúc đó cô cũng không chịu thừa nhận là có quan hệ với Xuân Phong. - Tích Tích cười mỉa mai, - Nếu như tôi không hiểu sai thì không nhận hoặc không thừa nhận chính là cung cách làm việc của cô.
- Chuyện hôm đó tôi đã giải thích rồi, nhưng việc này thực sự không phải là tôi làm. - Lệ Sảnh chan chứa nước mắt, - Nếu như tôi lấy, tôi sẽ nhận và trả lại cho chị.
- Thế này đi, cô cứ về nhà suy nghĩ cho kỹ, khi nào nghĩ thông rồi thì gọi điện cho tôi, chúng ta nói chuyện tiếp.
Sau khi Tích Tích rời khỏi, Lệ Sảnh ngồi trầm ngâm tại phòng trà rất lâu, thoáng chốc mọi thứ trước mắt cô trở nên trống rỗng, mọi âm thanh đều tan biến, phải một lúc lâu sau, cô tự vẹo má mình thì mới lấy lại được sự tỉnh táo.
Cuối cùng chuyện gì đến cũng sẽ đến, chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Ai đã nói câu này nhỉ?
2
Từ nhỏ Lệ Sảnh đã là người theo chủ nghĩa hoàn mĩ.
Ví dụ như, tết tóc chỉ cần hơi lệch chút xíu cô cũng không ngần ngại tháo tung hết ra, tỉ mẩn tết lại; làm sai bài tập, cô không tẩy xóa mà xé roẹt cả trang giấy rồi kỳ cạch chép lại từ đầu… Tôn thờ sự hoàn mĩ chính là bản tính trời sinh, tiềm ẩn trong trái tim và khối óc của cô. Thời học sinh, cô là đứa háo thắng, môn nào cũng đạt điểm xuất sắc, năm nào cũng đứng nhất lớp, không chỉ thành tích học tập tốt mà còn tích cực tham gia các hoạt động ngoại khóa như đá cầu, nhảy dây… Để vượt qua chúng bạn, không có giờ phút nào cô không yêu cầu hà khắc đối với bản thân, tìm đủ mọi cách để trở thành người xuất sắc nhất.
Và cô cũng rất xinh đẹp.
Mắt đen lay láy, nước da trắng ngần, các nét hài hòa, quả là ông trời đã ưu ái quá nhiều cho cô. Hồi ấy, ai gặp cô cũng không tiếc lời khen ngợi, sau này lớn lên, chàng trai nào đi lướt qua cô cũng phải ngoái lại nhìn.
Tiếc là một cô gái đáng yêu và xinh đẹp như thế lại đầu thai nhầm nhà. Bố mẹ Lệ Sảnh đều là công nhân nhà máy sợi. Cuộc sống của những người dưới đáy xã hội thật đáng sợ, ngay từ ngày đầu tiên lấy nhau, đôi vợ chồng này đã chẳng có lấy một ngày êm ấm. Vì những chuyện không đâu mà gần như ngày nào họ cũng cãi vã ầm ĩ, không phải vợ chê chồng vô dụng thì cũng là chồng chê vợ lười nhác, xấu tính. Không được bao lâu thì mỗi người một niêu, xoong ai người ấy nấu, cơm ai người ấy ăn. Sự ra đời của Lệ Sảnh không những không cải thiện được mối bất hòa của họ, mà ngược lại còn khiến gia đình lao đao.
Mẹ cô là người có nhan sắc, mà phụ nữ đẹp thì luôn khao khát có được một cuộc sống sung túc, đầy đủ. Từ lúc lấy bố cô, mộng tưởng ấy hoàn toàn sụp đổ. Ông chồng chỉ được cái cao lêu nghêu, nước da trắng trẻo, ngoài ra chẳng có bất cứ thứ gì cả, không tiền, không quyền, không năng lực, không tài hoa. Sống với người như thế thì còn gì là thú vị? Có dạo mẹ cô mê mạt chược, ngày hai buổi đến quán mạt chược đều đặn như đi làm. Chơi là thua, cứ thua là chửi, trong nhà không có ngày nào được yên tĩnh. Bố cô nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, nhưng mẹ cô không chịu nổi tình cảnh khốn khó nữa, bà mồi chài một người đàn ông giàu