Nữ Vương Dã Man Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Anh Tử
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341978
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1978 lượt.
à là thế, sao giờ tâm địa lại đen tối thế này. Đấy là đồ của bà hay sao mà bà xem trộm?
Lệ Sảnh nghĩ ngợi lung tung đến gần sáng, cảm giác như mình sắp sụp đổ tới nơi, mọi suy nghĩ đều đi vào ngõ cụt. Tối mai chồng về rồi, phải tranh thủ lúc anh ấy không có ở nhà, thu xếp chuyện này ổn thỏa với mẹ chồng, nếu không một chút bất cẩn cũng khiến gia đình tan nát.
Tuyệt đối không thể để cho cuộc hôn nhân hoàn mĩ này bị hủy hoại trong chốc lát.
Thế rồi mới hơn bốn giờ sáng, Lệ Sảnh tới phòng mẹ chồng, gõ cửa dồn dập rồi quỳ sụp trước mặt bà.
- Mẹ, mẹ nghe con nói, con sai rồi, con đã làm sai một chuyện và con luôn hối hận vì điều đó. - Lệ Sảnh chan chứa nước mắt.
- Hối hận? Con đang hối hận chuyện gì? - Bà Quyên mặc áo ngủ, sửng sốt nhìn con dâu. Nhưng bà chỉ để sự kinh ngạc trong lòng, khuôn mặt vẫn điềm nhiên như không.
- Mẹ, con cầu xin mẹ, xin mẹ hãy quên hết những gì đọc được hôm qua đi có được không. Vì gia đình này, vì Tông Nguyên, con xin mẹ tha thứ cho con lần này. Chuyện của con với người đàn ông đó, con sai rồi, con có lỗi với Tông Nguyên. Tất cả là do người đàn ông đó luôn tán tỉnh, dụ dỗ con, con nhất thời hồ đồ, không vượt qua được cám dỗ… Sau này con sẽ không như thế nữa…
- Cái gì? Con đang nói cái gì? Con nhất thời hồ đồ? Người đàn ông nào gạ gẫm con? - Bà Quyên dụi mắt, nhìn thật kỹ mặt con dâu. - Con hối hận vì bản thân đã làm chuyện có lỗi với Tông Nguyên?
Nói xong câu này, bà Quyên đã đoán được những tờ giấy kia viết cái gì? Nhất định là bí mật của con dâu. Nhất định là chuyện giấy bọc bị xé rách làm con bé đứng ngồi không yên, cho rằng mình đã biết được điều gì đó.
Bà lảo đảo vịn mép giường rồi ngồi tựa người vào thành giường, chậm rãi nói với con dâu:
- Chuyện này, để mẹ suy nghĩ đã.
Bà ngước mắt lên không nhìn con dâu nữa.
- Mẹ, nếu mẹ không chịu tha thứ cho con thì con không đứng lên đâu. Con thực sự không muốn làm tổn thương Tông Nguyên, con yêu anh ấy, con không thể không có anh ấy, anh ấy cũng yêu con, không thể sống thiếu con… - Lệ Sảnh khóc òa lên.
Bà Quyên ngồi im mặc Lệ Sảnh khóc như mưa. Nửa giờ sau, bà mẹ chồng không thể chịu được tiếng rên rỉ của con dâu nữa, bèn chủ động thỏa hiệp.
- Lệ Sảnh, con không cần lo lắng điều gì cả, mẹ không xem những thứ trong cái hộp đó. Tại Cầu Cầu xé rách giấy bọc nên mẹ xếp lại mấy trang giấy rồi cất đi, còn nội dung bên trên, một chữ mẹ cũng không đọc.
- Không đọc? - Lệ Sảnh ngớ người, - Mẹ không đọc thật ạ?
- Ừ, mẹ không biết chữ. - Bà Quyên thản nhiên nói.
Mẹ chồng không biết chữ? Lệ Sảnh nghe như sét đánh bên tai. Sao từ trước tới giờ Tông Nguyên không hề nhắc đến chuyện mẹ anh ấy không biết chữ?
Bà Quyên đoán được tâm tư con dâu, thẳng thắn nói:
- Tông Nguyên không nói với con là vì nó biết mẹ muốn giữ chút… tự tôn. Mẹ sợ người ta cười nhạo.
Bà ta chẳng biết gì cả, còn mi không khảo mà xưng! Lệ Sảnh cảm thấy như sắp phát điên, cô đứng dậy lau sạch nước mắt.
- Mẹ, mẹ, mẹ… Sao có thể như thế chứ!
- Sao cơ? - Bà Quyên ngẩng đầu nhìn con dâu, - Mẹ làm sai cái gì à? Con yên tâm, chuyện vừa rồi, con đã biết hối cải thì mẹ sẽ không nói với Tông Nguyên. Mẹ không muốn tình cảm của các con bị sứt mẻ, chỉ cần sau này con đối xử tốt với nó thì mẹ tin hai đứa sẽ hạnh phúc.
- Vâng, vâng, lát nữa mẹ con mình nói chuyện tiếp. - Lệ Sảnh choáng váng, nem nép về phòng.
Sáng sớm Lệ Sảnh bơ phờ lê từng bước chân nặng trĩu xuống gara để xe. Tối qua cô không ăn được gì nhưng giờ cũng không thấy đói, tâm trạng bị bao trùm bởi một màu xám xịt, chẳng còn chút sức lực nào để vùng vẫy nữa. Cô lái chiếc Excelle HRV màu xanh sẫm tới cơ quan, mấy lần suýt vượt đèn đỏ và đâm vào đuôi xe người khác. Mọi khi cô chỉ đi hết mười phút còn hôm nay phải mất hơn hai mươi phút mới tới nơi. Đến cơ quan, việc đầu tiên cô làm là chui vào nhà vệ sinh, đóng sầm cửa lại rồi bấm số điện thoại của Tích Tích.
- Tại sao chị lại làm như thế? Tại sao? - Lệ Sảnh có nén giọng nhưng vẫn để lộ ra sự giận dữ.
- Không làm vậy, liệu cô có chủ động gọi điện thoại cho tôi không? - Tích Tích rất bình tĩnh đáp lời.
- Chị không thấy mình quá quắt sao?
- Đây chính là câu tôi muốn nói với cô. Có điều, chuyện của hai ngươi đã đi qua rồi, tôi không bới sâu vào làm gì nữa.
- Rốt cuộc chị muốn thế nào?
- Cô yên tâm đi, tôi tìm cô không phải để hạch tội. Tôi chỉ cần cô xác nhận một chuyện thôi.
- Xác nhận chuyện gì?
- Gặp nhau rồi nói.
- Nhất định phải gặp ư?
- Hôm qua tôi có đến bệnh viện của cô, nhưng thấy cô đi cùng đồng nghiệp nên không nỡ quấy rầy. - Tích Tích hạ giọng, - Đành phải đi một chuyến đến Duyệt Hải nhờ người đưa quà đến nhà cô. Cô đã thừa nhận những tin nhắn đó là của mình thì tốt rồi, chúng ta có thể tiếp tục nói chuyện.
- Chị sắp xếp thời gian đi. - Lệ Sảnh dựa người vào vách ngăn nhà vệ sinh, cúi đầu đau khổ.
Nảy sinh khúc mắc
1
Mùa hạ đến, Thanh Đảo mang theo cơn mưa rả rích kéo dài hai hôm rồi mà v