Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật - Phần I

Điều Bí Mật - Phần I

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341321

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1321 lượt.

nh tĩnh hỏi.
Hưng suy nghĩ một hồi rồi nói:
- Quyết định thế này đi. Mày đua xe với tao. Nếu mày thắng, mày được mang nó về, và bọn tao sẽ không bao giờ nhúng tay vào chuyện này nữa. Còn nếu mày thua, cô ta phải theo bọn tao.
- Không sợ tao báo công an sao?
- Cứ báo, mày nên biết ngày hôm nay tao có thể đứng ở đây thay vì trong trại giam, thì tao còn sợ gì mấy lời đe dọa trẻ con đó nữa.
Minh ngẫm nghĩ một chút, ánh mắt liếc nhìn sang vẻ mặt đã chuyển sang tái nhợt của Linh, ánh mắt anh dịu dàng đi rất nhiều. Sau đó, lấy lại vẻ lạnh lùng, anh quay sang Hưng gật đầu:
- Đồng ý. Hy vọng mày giữ lời hứa.
- Tao có lòng tự trọng của dân đua xe. Nhưng luật đua phải do bên tao quyết định, dám chơi không?
- Chỉ là đua xe thôi mà, có gì không dám – Minh cười khẩy, cứ nói tới đua xe là máu trong huyết quản của anh lại sôi trào lên.
- Tốt. Vậy đi, tới chân cầu vượt trên cao ở đường Phạm Văn Hùng. Đó sẽ là đường đua của chúng ta.
Minh giật mình, nhưng cũng không quá đắn đo trước đề nghị này. Anh đưa mắt sang nhìn Linh, hỏi tiếp:
- Vậy còn cô ấy?
- Nó sẽ đi với tụi tao. Yên tâm đi, cho tới khi cuộc đua giữa tao và mày ngã ngũ, nó vẫn sẽ được an toàn.
Minh ngần ngừ trong chốc lát sau đó gật đầu, cũng không nhìn Linh nữa, anh quay người đi sang bên kia đường, nơi mình đang dựng xe ở sau một gốc cây lớn khác. Cuộc đua này, anh nhất định không thể thua.






Đường đua tử thần
- Đại ca, có cần thiết phải đua ở đây không? Hay chúng ta ra ngoại thành đi. Dạo này công an làm ráo riết lắm… – Đứng ở bến xe buýt trước cổng bệnh viện Y học cổ truyền, một tên đàn em của Hưng lo lắng đề nghị.
- Sợ thì cút về cho tao. Tao bắt tụi mày đua sao? – Hưng nhìn về đoạn đường vắng ở trước mặt, trong lòng dâng lên một niềm hưng phấn khó tả khi mình sắp bay trên cung đường như mơ kia.
- Sương mù nhiều và đường trơn quá đại ca ạ – Một tên khác e ngại nhắc nhở.
- Càng tốt. Tụi mày có biết thằng đó là ai không?
- Được, nói luật lệ đi.
- Đường đua là đường cao tốc trên cao ở trước mặt chúng ta.
- Hiểu rồi – Minh gật đầu.
- Đua bên trái đường… – Dường như đã chuẩn bị từ trước, Hưng nói ngay.
Minh nhìn về con đường mờ mịt sương mù phía trước, trong mắt hiện lên một chút chần chừ, nhưng sau đó vẫn kiên quyết gật đầu:
- Được.
- Và không được bật đèn xe – Hưng nói đến đây thì cả người cũng rùng mình một cái, hắn sợ chính sự liều lĩnh này của bản thân.
- Mày chắc chứ? – Minh quay sang nhìn hắn, lạnh lùng hỏi một câu.
- Mày sợ sao? – Hưng cười nhạt, nhưng trong lòng hắn cũng đang cố lấy lại bình tĩnh.
- Đua xe vốn là cược mạng mà – Minh nhếch miệng cười.
- Gặp tai nạn hay bị công an tóm thì coi như bản thân xui xẻo đi – Hưng nói thêm.
- Tốt… Tao thích thế.
- Được, vậy thì qua bên kia đường đi – Hưng nói rồi kéo cái mũ bảo hiểm trùm kín mặt, sau đó vòng xe quay trở lại. Hắn không biết trong lòng Minh đang nghĩ gì, nhưng thấy vẻ mặt không một chút e sợ của anh, hắn lại thấy rợn rợn trong lòng.
Cuộc đua tử thần này do hắn đề ra, hắn không thể rút lại quy định được. Hơn nữa, lòng khát khao có thể vượt qua một tay đua đường phố huyền thoại đã khiến hắn bớt đi một chút lo âu, thêm vào một phần dũng cảm.
Mặc dù hơi gợn trong lòng về cuộc đua lần này nhưng dù thế nào thì Minh cũng không thể bỏ cuộc được. Anh cũng không thể để cho đối phương của mình nghĩ rằng bản thân anh đang sợ cuộc đua này, nếu không, anh sẽ thua ngay cả khi chưa bắt đầu. Đó chính là luật lệ tàn khốc của đua xe, muốn chiến thắng, thì phải chiến thắng chính mình trước đã. Chính sự lì lợm và bất chấp này đã giúp Minh trở thành một tay đua vô cùng nổi tiếng. Anh không sợ cung đường trước mặt, anh cũng không sợ luật chơi lần này, anh thậm chí còn có thêm cả động lực để buộc mình phải chiến thắng – đó là Linh. Linh đang đợi anh đến đưa cô về.
Có lẽ đến tận bây giờ, Minh mới biết tình cảm của mình dành cho cô gái nhà quê và có chút bí ẩn đó nhiều như thế nào. Anh gần như phát điên lên khi thấy cô bị bọn chúng bắt đi, và chỉ có ánh mắt sợ hãi tột độ của cô khi nhìn anh mới giúp anh giữ được bình tĩnh.
Cuộc đua này, anh nhất định phải thắng. Nếu không, có lẽ anh sẽ hối hận cả đời vì ngày hôm nay không thể bảo vệ được cô gái mà anh yêu.
Hai chiếc mô tô phân khối lớn đã được dán kín hệ thống đèn chiếu phía trước bằng băng dính đen táp vào lề đường bên phải. Minh đốt một điếu thuốc, quay sang hỏi Hưng:
- Mày đã từng đua như thế này bao giờ chưa?
- Chưa – Hưng Đại Ca thật thà đáp, nhưng bản thân hắn cũng không tỏ ra lo lắng gì – Còn mày?
- Ừ, rồi – Minh gật đầu.
- Ở đây luôn à?
- Không. Hơn ba mươi kilomet đường núi từ đầu bên này tới đầu bên kia của đèo Pha-đin – Minh bồi hồi nhớ lại quãng thời gian phiêu lưu trước đây của mình – Con đường đó lúc nào cũng trơn và mờ mịt sương mù, cách mười mét chẳng nhìn thấy gì. Bọn tao, chín thằng đua giữa đêm khuya, một thằng đâm vào vách núi, gẫy hai chân, tàn tật cả đời. Một thằ