Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341223
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1223 lượt.
ta thì thôi, chửi rủa cái gì?
- Câm mồm lại ngay – Tiếng một trong ba thằng quát lên và không hiểu chúng làm gì mà người phụ nữ kia im ngay lập tức.
Rồi khoảng mấy chục giây sau, tiếng người phụ nữ lại vang lên, càng to hơn:
- Tiên sư bố nhà chúng nó, cái bọn đầu xanh, đầu đỏ, đầu trâu mặt ngựa, mới sáng ra đã đến ám hàng bà mày rồi. Bà rủa cho chúng mày ra đường bị ô tô chèn chết đi. Lũ mất dạy.
Sau đó Linh và Minh ngửi thấy mùi giấy đốt, tiếng lầm bầm chửi rủa mãi không thôi. Minh xích tấm đệm ra một chút, chỉ thấy một người phụ nữ to béo đang quay lưng lại phía anh, trên tay cầm một tờ giấy đang cháy rừng rực xua loạn lên. Người này đang đốt vía.
Minh suýt bật ra thành tiếng cười nhưng kìm lại được. Linh ngẩng đầu nhìn anh, chỉ thấy Minh đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng, đôi mắt anh đang vui vẻ, dường như anh đã quên hẳn tình hình căng thẳng vừa rồi.
Hai người tiếp tục ở phía trong tấm đệm thêm một lúc, cho tới khi chắc chắn là không còn tên nào quanh quẩn, Minh mới thừa dịp người phụ nữ kia không để ý, nhẹ nhàng bước ra. Rồi sau đó, rất tự nhiên, anh lên tiếng chào như một người mua hàng.
- Chú em đẹp trai mua gì nào? – Người phụ nữ quay lại, tưởng anh là khách vừa tới, đon đả tiến lại chào.
- Ở đây có gối đôi chứ chị? – Minh giả vờ hỏi.
- Có… có… Chuẩn bị lấy vợ phải không? Chỗ chị hàng gì cũng có. Chú em cần mua loại bình thường hay loại đẹp? – Người phụ nữ toét miệng cười và dẫn Minh đi tới kệ đặt những chiếc gối, sau đó liến thoắng giới thiệu.
Minh ngoái đầu về phía sau, thấy Linh cũng lẳng lặng lẻn ra khỏi đống chăn đệm rồi mới lại quay vào, lấy lý do màu sắc quá lòe loẹt, hàng không được cao cấp lắm để chuồn êm. Khi hai người đi rồi, vẫn còn nghe giọng người phụ nữ eo éo đầy bực bội:
- Hãm… Nhìn cái mặt đẹp trai mà hãm… Mua hàng cao cấp thì vào siêu thị đi, vào chợ làm cái gì. Đúng là sáng ra xúi quẩy, chỉ tại ba cái thằng đầu trâu mặt ngựa kia. Tiên sư bố chúng nó.
Minh cười phá lên vui vẻ khi nghe thấy những lời đó. Còn Linh thì vẫn lo lắng nhìn xung quanh, chỉ sợ ba tên kia lại thình lình xuất hiện.
- Chắc bọn chúng đi rồi, đừng lo – Minh thấy vẻ mặt của cô thì ngừng cười, nhẹ nhàng trấn an.
- Lỡ chúng vẫn đợi mình ở cổng chợ thì sao?
- Cùng lắm đánh một trận chứ sao – Minh cười khẩy – Chợ này có cổng phụ, chắc bọn nó nghĩ mình đã ra bằng lối cổng phụ rồi. Dù sao, để chắc ăn thì mình kiếm chỗ nào ăn sáng đã rồi hãy về.
- Nhưng còn giỏ thức ăn, em bỏ lại chỗ hàng hoa rồi – Linh băn khoăn.
- Giờ còn quan tâm mấy cái đó – Minh cau có – Chút quay lại tìm. Mà mất thì chút tôi đưa tiền đi mua cái khác.
Linh không nói gì nữa chỉ lẳng lặng đi theo Minh. Một lúc sau, cô lại nói:
- Cảm ơn anh. Nếu hôm nay không có anh…
- Mọi chuyện để về nhà hãy nói – Minh ngắt lời cô – Việc cô bị bọn này theo dõi thì tôi đã thấy từ hai ngày nay rồi, nên hôm nay mới đi theo cô tới đây.
- Ừm…
Linh hững hờ đáp lại mặc dù trong lòng đang ngổn ngang suy nghĩ.
Thách thức
Sau khi ăn sáng xong, Minh rút tiền đưa cho một đứa bé đánh giày, nhờ nó đi thám thính giúp. Thằng bé chạy đi rồi lập tức quay lại, báo là tình hình yên ổn, đến lúc đó cả hai mới yên tâm ra về.
Đưa Linh về nhà xong, Minh lại phóng xe ra ngoài, bỏ mặc sự cằn nhằn của ông Phương. Đến hơn tám giờ sáng thì Lâm mới thức dậy. Trong ba anh em nhà này, người mà Linh ít có cơ hội tiếp xúc nhất chính là Lâm. Ban đầu cô luôn cảm thấy anh hơi lạnh lùng và có chút khó gần. Nhưng từ hôm qua tới giờ, Lâm quấn quýt với hai đứa cháu nên cô tiếp xúc nhiều hơn và nói chuyện với anh nhiều hơn, chợt nhận ra anh không quá khó gần như mình đã tưởng.
Linh đặt bát bún thang xuống bàn, nói:
- Anh ăn đi cho nóng đã này.
- Mấy đứa em họ em ở quê rất hâm mộ anh. Hôm nào em về ăn Tết, anh cho em xin chữ kí để em mang về cho chúng nó nhé! – Cô như chợt nhớ ra nên đề nghị.
- Không vấn đề gì. Tặng luôn mỗi người một cái đĩa MV anh vừa quay ở nước ngoài xong.
- Thích quá! Chắc chúng nó sẽ mừng rú lên cho xem – Linh vui vẻ gật đầu.
- Em có thích nghe nhạc không? Hôm nào anh cho em mấy cái vé ca nhạc mà đi xem.
- Em hay nghe nhạc không lời. Trước đây nhà em không có tivi, chỉ có cái đài cũ. Mỗi lần nấu cơm em lại mang xuống bếp để nghe. Còn đêm khuya thì hay có chương trình nhạc giao hưởng – Linh kể.
- Không phải ai cũng có thể nghe và cảm thụ được nhạc giao hưởng.
- Anh nổi tiếng thế, chắc có nhiều cô hâm mộ anh lắm nhỉ? Có bao giờ họ viết thư tỏ tình với anh không?
- Thường xuyên – Lâm phá lên cười, không hề giấu giếm – Anh nhận được thư tình từ hồi cấp hai cơ. Hồi ấy còn ngô nghê nên hay đọc lắm. Bây giờ thì ít khi có thời gian đọc, hơn nữa thư gửi về toàn là quản lý nhận và đọc giúp. Đôi khi trả lời giúp luôn.
- Chị Trang đọc xong có ghen không?
- Trang không phải người phụ nữ hay ghen, nhưng cũng đôi khi cô ấy cũng tỏ ra khó chịu. Khi con người ta muốn vun vén, chăm lo cho sự nghiệp, thì họ phải đánh đ