Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342408
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2408 lượt.
- Chừng nào anh lấy được Winter, chúng ta sẽ bàn tới chuyện này. Hiện tại em thấy anh vẫn rất nhàn rỗi đấy, nếu không thì làm gì có thời gian đợi mẹ con em tới tận hai tiếng đồng hồ ngoài sân bay như thế.
- Ặc… – Phong tắt tiếng, hoàn toàn hiểu rõ sự ương ngạnh của Alex là di truyền từ ai.
Nhưng rồi anh chợt nghiêm túc hẳn khi nói tới Winter:
- Em thật sự muốn lấy lại Winter sao? Vấn đề đó không khó, tập đoàn Hoàn Mỹ sắp không chèo chống nổi những chi phí đắt đỏ cho Winter rồi, anh có thể mua lại với giá rẻ nhất có thể. Nhưng nếu em không làm gì thì cuối cùng Alex vẫn có khả năng thừa kế cao nhất mà.
- Vậy chẳng lẽ để những gì bố em bỏ ra cứ thế mất đi sao? Em chỉ cần Winter, những tài sản khác của tập đoàn Hoàn Mỹ, em không có hứng thú. Alex sẽ tự lo cho cuộc đời nó. Những món tiền thừa kế chỉ làm nó thiếu đi bản lĩnh đương đầu thôi.
- Những lời này của em làm anh nghĩ tới ai, em biết không?
- Ai?
- Nguyễn Đại. Hắn ta sinh ra đúng là để làm kẻ đứng đầu. Chỉ không ngờ sau sáu năm, hắn thậm chí còn tiến xa hơn cả trước đây. Không chỉ là ông chủ của hệ thống của hàng ăn nhanh Vietfood có mặt trên khắp các thành phố lớn tại Việt Nam mà hiện tại hắn còn đang mở rộng ra khắp châu Á, thậm chí sắp sang châu Âu và Mỹ. Em có tin được không?
Nghe Phong nhắc tới cái tên này, tim Linh tưởng như đã lạnh băng bỗng nảy lên một nhịp hoảng hốt.
Anh hiện nay đã tiến xa đến thế sao? Chắc hẳn anh đã làm việc điên cuồng mới có thể đạt được như vậy? Anh có khoẻ không, đã có gia đình mới hay chưa? Như Ý của cô có khoẻ không, đã lớn đến chừng nào rồi? Tính ra thì năm nay con bé sẽ vào lớp hai. Ở Mỹ cô có nhiều bạn bè, nhưng cuối cùng vẫn không thể nào thoát khỏi cảm giác lạc lõng mỗi đêm ôm con ngủ. Mặc dù mỗi lần hai mẹ con đi xa, Phong hầu hết đều đi theo, nhưng cô không thể tiếp nhận tình cảm của người đàn ông này được. Cảm giác cô quạnh luôn đeo đuổi cô mỗi đêm, và những lúc ấy, cô điên cuồng vùi mình vào quá khứ hạnh phúc khi còn ở bên Đại và Như Ý. Đó là những tháng ngày ngắn ngủi nhưng đẹp nhất cuộc đời cô.
Cuộc gặp gỡ bất ngờ
Trẻ con rốt cuộc vẫn là trẻ con. Dù đã đi tới hàng trăm khu vui chơi nổi tiếng trên thế giới nhưng Alex vẫn không thể nén nổi sự vui vẻ khi được mẹ đi chơi công viên Thủ Lệ chơi.
Hồ Thủ Lệ vẫn trong và phẳng lặng như ngày nào. Những đôi tình nhân vẫn dập dìu bên nhau. Những gia đình vẫn vui vẻ với tiếng cười ngập tràn hạnh phúc.
- Mẹ, tại sao bố không đi cùng chúng ta? – Alex ngây ngô hỏi mẹ.
Lảng tránh câu hỏi của con trai, Linh nhìn ra xa phía hồ để cảm nhận những làn gió thổi về từ quá khứ tươi mát tâm hồn mình
- Linh…
Bất ngờ nghe tiếng khóc của thằng bé, cả Minh và Linh đều nhìn nó. Linh bối rối buông Như Ý ra, sau đó bế con trai lên vỗ về nó:
- Alex ngoan. Mẹ không bỏ rơi Alex đâu. Mau chào chú và chị đi.
Được mẹ dỗ dành, lập tức thằng nhóc nín khóc ngay, nhưng nó vẫn ương bướng không chịu chào Minh và chị nó.
- Xin lỗi anh… – Linh gượng cười – Tại em chiều con quá nên nó mới bướng bỉnh như thế.
- Không sao. Thật bất ngờ khi gặp em ở đây. Em về nước lâu chưa? – Minh cười hiền lành.
- Mẹ con em mới về tuần trước. Anh đưa Như Ý đi công viên chơi sao? Như Ý, con đi chơi có vui không? – Cô cúi đầu nhìn đứa cháu đang đưa đôi mắt to tròn nhìn không dứt mắt vào người phụ nữ trước mặt mình.
- Dạ, vui lắm ạ!
- Ừ, dì có mang quà cho con đấy. Đợi một hai ngày nữa, dì sẽ tới xin phép bố con, cho con tới chơi với dì và em Alex nhé!
Như Ý dường như chưa hiểu ý cô, lại ngẩng đầu đợi ý kiến của Minh. Minh cười, xoa đầu con bé giải thích:
- Như Ý, đây là dì Linh của con. Chú đã từng kể cho con nghe rồi mà. Hồi con còn nhỏ, chính dì đã nuôi con đấy.
Như Ý nghe Minh nói vậy thì mắt càng mở lớn hơn, “A” lên một tiếng, sau đó lại chăm chú đánh giá cô. Sau đó con bé thốt lên:
- Dì đẹp quá!
Linh gật đầu cười, nếu không phải cô đang bận bế Alex thì chắc chắn sẽ ôm lấy đứa cháu này cho thỏa bao ngày mong nhớ rồi.
Linh nhìn đồng hồ, sau đó đề nghị:
- Cũng muộn rồi, hay là em mời hai chú cháu đi ăn, vừa ăn vừa thong thả nói chuyện nhé!
- Thôi, để khi khác, anh vẫn đang nghỉ phép nên còn nhiều thời gian. Hôm nay bố Như Ý đi công tác xa về nên hai chú cháu phải về ăn tối ở nhà.
Linh ngần ngừ, sau đó miễn cưỡng gật đầu:
- Vậy cũng được, thật mừng vì gặp hai chú cháu ở đây.
Hai người dẫn hai đứa trẻ đi về hai ngả, trong lòng người nào cũng ngổn ngang suy nghĩ.
Thay đổi sau sáu năm
Trong một phòng ngủ rộng rãi có tới hai cửa sổ, bên bàn làm việc, có một người đàn ông đang ngồi chăm chú đọc báo cáo. Ai bước vào căn phòng này cũng sẽ bị kinh ngạc tột độ, bởi ngoài một chiếc tủ đựng quần áo, tất cả còn lại chỉ có sách và sách. Đáng tiếc là trừ người thân trong nhà của anh, chưa có một ai có cơ hội được nhìn thấy gia tài khổng lồ này cả. Nội thất trong phòng đều lấy màu kem và cà phê làm chủ đạo nên càng làm không khí tro