pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Điều Bí Mật

Điều Bí Mật

Tác giả: Hân Như

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342379

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2379 lượt.

mấy ngày, không chịu đi học, cứ có người vào thăm là nó khóc ầm lên, nói bố không thương nó, bố muốn đánh chết nó.
Cường tỉnh rượu, rất hối hận vì đã đánh con, nhưng cơn giận vẫn bừng bừng trong lòng nên chẳng buồn hỏi thăm, an ủi con bé. Trong lòng anh chỉ lo sốt vó lên về tình trạng của Alex, nhất là khi thằng bé một mực trốn trong phòng không chịu ra gặp anh mỗi khi anh đến thăm. Giận con gái thì ít mà giận mình thì nhiều, anh bối rối không biết phải giải thích với mẹ con Linh thế nào về sự tồn tại của Gia Hân, cũng không biết sẽ phải làm gì trước ánh mắt nửa sợ hãi, nửa oán độc của con gái mỗi khi nó nhìn anh.
Hà Phương nghe một loạt những tin tức đó, chỉ hận bản thân không thể chạy tới mà cướp con gái trở về. Mặc dù rất yêu và nhớ con bé, nhưng cô cũng biết Gia Hân sẽ có một tương lai tốt đẹp và sung sướng hơn mẹ nó gấp trăm ngàn lần nếu ở với bà nội và bố. Cường đang mắc bệnh nặng, ngay cả bà Phượng cũng không biết điều này, nhưng Hà Phương lại biết được nhờ các mối quan hệ của mình. Nếu Cường chết đi, Gia Hân của cô chắc chắn sẽ thừa kế toàn bộ tài sản từ bố nó. Đến lúc Gia Hân trưởng thành và có thể tiếp nhận vị trí mà nó được thừa kế, lúc đó cô tới nhận con, nói với nó toàn bộ sự thật, chắc chắn con gái cô sẽ tiếp nhận người mẹ đáng thương này. Lúc ấy, nếu bà Phượng còn sống, cô chắc chắn sẽ cho bà ta nếm đủ mùi nhục nhã như bà ta đã từng làm với mình.
Hà Phương, không ngờ lại chính là mẹ ruột của Gia Hân, đứa trẻ đã đẩy ngã Alex khiến thằng bé bị gãy tay và sứt cả trán.
Đã một tuần trôi qua sau khi Alex bị tai nạn. Linh càng chăm chút cho con kỹ càng, nửa bước cũng không rời con. Phong ở lại Hà Nội được bốn ngày thì cũng phải quay trở về Sài Gòn để tiếp tục điều hành công ty. Ngày nào Cường cũng tới thăm con, nhưng hễ anh tới là Alex lại trốn trong phòng không ra gặp anh, hoặc anh có vào phòng thăm nó thì nó cũng giả vờ ngủ hoặc tự chơi xếp hình một mình, coi như anh không hề có mặt. Nhưng mỗi khi anh đi rồi, Alex lại méo miệng khóc. Nó khóc rồi lại tự lau nước mắt, không để mẹ nhìn thấy.
Từ sau hôm đi công viên nước, tối nào Minh cũng tranh thủ đưa Như Ý tới chơi với Alex chừng nửa tiếng. Hai đứa trẻ càng ngày càng thân thiết, khi thì Như Ý đọc truyện cổ tích cho Alex nghe, khi thì hai đứa cùng chơi xếp hình, có khi lại chơi trò chơi ghép chữ tiếng Anh trên chiếc máy tính bảng. Trong trò chơi ghép chữ này, Alex luôn là người chiến thắng, vì thế nó rất vui vẻ.
Nhưng tối nay, người đưa Như Ý tới chơi với Alex lại là Đại chứ không phải Minh. Hôm qua khi ngồi nói chuyện với cô, Minh cũng nói rằng hôm nay anh sẽ lại quay về đơn vị, chắc phải hai tháng nữa mới lại về nhà. Linh cứ tưởng rằng hôm nay sẽ không có ai đưa Như Ý tới nên sau khi nhìn thấy Đại, cô hơi bối rối.
Cả buổi tối, Đại cứ ở lì trong phòng cùng hai đứa trẻ, Linh đành ngồi ngoài phòng khách xem tivi một mình. Tiếng cười đùa khanh khách thỉnh thoảng từ trong truyền ra cho thấy Đại và hai đứa trẻ đang chơi rất vui vẻ. Hôm nay đã lại là cuối tuần, Như Ý được bố cho ở lại chơi lâu hơn thường lệ. Đến khi Linh nhìn đồng hồ và thấy đã đến giờ cho con đi ngủ thì Đại cũng bước ra. Linh đứng dậy lấy nước cho anh, gượng cười hỏi:
- Hai đứa vẫn chơi sao? Hay hôm nay anh để Như Ý ngủ lại đây với Alex đi, ngày mai em sẽ đưa con bé về?
Đây là lần đầu tiên sau sáu năm hai người ở riêng một chỗ với nhau. Đoạn tình cảm ngày ấy vẫn thỉnh thoảng sống lại trong cô, vì thế cô mới gượng gạo đến thế. Đại gật đầu, ngồi xuống ghế, đưa mắt nhìn cô, chỉ thấy cô đang nhìn anh chờ đợi câu trả lời. Anh không nghĩ tới những chuyện đã xảy ra, trong lòng không hiều sao lại nảy lên một chút tức giận và ghen tuông vô cớ. Anh lạnh lùng từ chối:
- Ngày mai Như Ý phải đi học thêm, không ở lại được.
- Chỉ một đêm thôi mà – Linh nài nỉ – Dù sao thì chị em nó cũng đã rất thân thiết với nhau rồi.
- Không được – Đại vẫn lắc đầu – Tối mai nó lại tới.
Linh cứng cổ họng lại, một cơn xúc động trào dâng trong lòng, đó là một cơn xúc động của sự đau khổ không thể nói thành lời. Cô biết Đại là người vô cùng lạnh lùng trong công việc, nhưng lại không nghĩ anh có thể tàn nhẫn như thế với những mối quan hệ đời thường. Chỉ vì chuyện quá khứ mà anh ghét cô tới mức ấy sao?
- Anh… anh khinh ghét em tới mức ấy sao? Chẳng lẽ những chuyện ngày đó không thể bỏ qua sao?
Đại tức nghẹn cổ, cô còn có thể nhìn anh bằng ánh mắt oán trách sao, trong khi chính cô là người từ chối không gặp Như Ý khi con bé đứng giữa hai bờ sống chết? Cô luôn miệng nói yêu thương con bé, nhưng nghe tin cháu mình ốm thập tử nhất sinh mà cô cũng không về thăm, thậm chí một cuộc gọi hỏi thăm cũng không hề có, anh có thể tin mấy phần vào thứ tình thương đó của cô? Hay tất cả chỉ là giả tạo?
- Đúng – Đại lạnh lùng buông một câu rồi đứng dậy, định quay trở vào phòng.
- Anh Đại… – Linh cũng vụt đứng dậy, túm được lấy cánh tay anh, xuống giọng – Anh nói đi, em phải làm gì thì anh mới bỏ qua chuyện đó? Chuyện đó cũng đâu liên quan gì tới việc em có hay không có quyền quan tâm tới Nh