Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342366
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2366 lượt.
vào cuộc đấu giá để mua lại Winter, nhưng cuối cùng, Cường đã đồng ý nhượng Winter lại cho Greenmark, sau một buổi gặp gỡ bí mật với đại diện của tập đoàn trẻ này. Không ai biết Cường và người đại diện đó đã nói chuyện gì với nhau trong buổi gặp gỡ ấy.
Tin vui này đến tai Linh vào một buổi chiều khi cô đưa Alex đi tháo bột ở bệnh viện. Sau khi báo tin với Linh về chuyện đã lấy được Winter, Phong cũng nhắc luôn tới việc anh sẽ chuyển trụ sở chính của tập đoàn ra Hà Nội và sẽ đặt ngay tại Winter. Linh đón nhận điều đó một cách hời hợt, vốn cô không hy vọng Phong tiếp tục theo đuổi mình như thế. Cô còn không biết mình cần phải làm gì thì anh mới chịu từ bỏ mình. Người đàn ông này cứng đầu chẳng khác gì em trai anh ta. Nhưng từ đầu cô đã chọn đi chung trên một chiếc thuyền với Phong, cùng đứng với anh trên một chiến tuyến, dù cô có muốn trốn tránh anh thế nào cũng khó lòng mà thực hiện được, vì công việc kết nối hai người lại với nhau. Sau khi Alex khỏe lại và có thể tới lớp, cô sẽ quay lại cửa hàng mà cô sẽ tiếp nhận vị trí cửa hàng trưởng. Winter còn cần thêm thời gian để sửa chữa và thay mới ở nhiều bộ phận trước khi chính thức trở lại hoạt động.
Mặc dù đã đoạt được Winter, nhưng lúc này Linh vẫn không cảm thấy vui vẻ chút nào, ngược lại cô còn hoài nghi liệu có phải mình đã đi quá xa hay không? Đây có phải là cuộc sống mà cô mong cầu hay không? Nhiều khi, cô muốn quay trở về với cuộc sống nhứ trước đây của hai mẹ con ở Mỹ, cùng sống với nhau trong một căn hộ nhỏ, con đi học, mẹ tới làm đầu bếp tại một nhà hàng trong thành phố, tối tối hai mẹ con lại quây quần với nhau. Thỉnh thoảng cô sẽ nhận lời tham gia làm giám khảo một cuộc thi nấu ăn, và hai mẹ con lại đi du lịch cùng với nhau. Đó mới là cuộc sống mà cô mong cầu, một cuộc sống mà mình không phải làm nô lệ cho đồng tiền, một cuộc sống mà mình cảm thấy thoải mái nhất.
Linh ngẩn ra, chợt nhớ tới vóc dáng tiều tụy, nước da vàng vọt như người bị bệnh lâu năm của Cường, cảm thấy con trai nói cũng rất có lý. Cô suy nghĩ một chút rồi gật đầu nói với Alex:
- Được, mẹ sẽ đưa con tới thăm bố.
- Con yêu mẹ nhất – Alex reo lên sau đó ghé đầu, hôn chụt lên má cô làm Linh phải bật cười.
***
Ngôi nhà từng là mái ấm của Cường và Linh khi xưa vẫn giữ nguyên dáng vẻ như lúc cô còn ở đây. Tường sơn màu trắng, tường rào bao quanh có hoa ti gôn nở rộ, thềm nhà cũng có vài chậu cảnh. Linh gọi điện tới công ty của Cường, được thư ký báo là hôm nay là ngày nghỉ của anh nên Cường sẽ không có mặt ở công ty, sau đó cô mới quyết định đưa Alex tới nhà, cũng không báo trước cho Cường biết.
Sau tiếng bấm chuông đầu tiên đã có người đi ra. Là một đứa bé gái chừng bốn, năm tuổi, mặc một chiếc váy hồng xinh xắn. Đứa bé trắng, rất xinh, mái tóc được cột vểnh lên cao, má đỏ hồng như một con búp bê. Vừa trông thấy đứa trẻ chạy ra, Alex đã “a” lên một tiếng, sau đó theo bản năng lùi lại phía sau, núp sau lưng Linh. Thấy phản ứng đề phòng của con, Linh thầm đoán, có lẽ đứa bé này chính là Vũ Gia Hân, là đứa con gái mà Cường nhắc tới.
Con bé còn đang giương đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào Linh, liếc thấy Alex một cái, mặt nó đã tối sầm lại, dứt khoát quay vào trong không thèm đếm xỉa gì tới hai vị khách đứng ngoài nữa.
- Gia Hân, ai gọi cửa thế? – Có tiếng gọi vọng ra từ bên trong, một giọng phụ nữ trung niên, nhưng Linh biết không phải là của bà Phượng.
Có lẽ là người giúp việc cho gia đình Cường?
Con bé Gia Hân nhìn Linh và Alex đứng bên ngoài cổng một lần nữa, sau đó quay ngoắt vào nhà, đáp ráo hoảnh:
- Không có ai đâu bà, bọn trẻ con nó trêu đấy.
Linh cau mày. Giơ tay bấm chuông lần nữa.
- Cháu đã bảo bà là không có ai mà. Bà còn không nấu cơm nhanh lên, người ta đói sắp chết rồi – Lại có tiếng đáp lanh lảnh của đứa trẻ.
Linh giận run người, đưa tay bấm chuông lần nữa. Lần này, đợi thêm chừng nửa phút thì một người phụ nữ tất tả chạy ra, tạp dề vẫn còn đang đeo trước người. Nhìn thấy Linh, người phụ nữ tò mò một chút, vẫn không mở cổng ngay mà lên tiếng hỏi:
- Cô là ai?
Những lần trước, khi Cường đưa Alex về đây thì trong ngôi nhả rộng này chỉ có hai bố con, không có một ai khác, kể cả người giúp việc, vì thế người giúp việc này mới không biết thằng bé là ai.
- Anh Cường có ở nhà chứ?
- Cậu ấy có, nhưng cậu ấy…
- Bả Khương, không được mở cổng, đó là bọn người xấu muốn vào ăn trộm đồ đấy – Con bé mặc váy trắng xuất hiện trên thềm cửa, cất giọng lanh lảnh như thể muốn nói cho tất cả ba người ở đây hiểu, nó chính là tiểu chủ nhân ở nơi này.
Linh nhìn con bé lại bị nó trừng mắt nhìn lại khiến cô không khỏi giật mình. Một con bé mới bốn, năm tuổi đầu mà đã như thế này, không biết sau này lớn lên nó sẽ còn như thế nào nữa. Không để ý tới lời nói xấc xược của con bé, cô nhẹ nhàng giải thích:
- Tôi là người quen, muốn tới thăm anh ấy một chút. Hoặc không nhờ bác vào thông báo rằng có cô Linh và cháu Alex tới thăm.
- Thôi, hay cô cứ vào nhà đã rồi để tôi lên báo cho cậu chủ – Người phụ nữ chất phác cảm thấy người phụ nữ ăn