Tác giả: Hân Như
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342337
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2337 lượt.
ánh cửa khép lại sau lưng, sau đó mới ngẩng đầu nhìn về phía giường bệnh duy nhất đặt cạnh cửa sổ. Một người đang ngồi dựa lưng vào gối, hai tay bắt chéo nhau đặt trên chăn, ánh mắt chưa từng rời khỏi người vừa mới bước vào phòng.
Một giây này khi hai ánh mắt chạm nhau, cả hai đều chợt nhận ra trong mắt người kia hai chữ đã lâu không còn ai dám nghĩ tới: CHIẾN HỮU.
Chúc phúc
Nhiều năm về sau, Đại vẫn bị ám ảnh bởi nụ cười của Cường khi hai người gặp nhau trong phòng bệnh này. Cường không còn giữ được những nét đẹp nam tính và khỏe mạnh như trước kia nữa, giờ đây anh hốc hác, nước da vàng như nghệ, gương mặt già nua hơn cái tuổi ba mươi lăm của mình rất nhiều. Vậy mà Cường lại cười, nụ cười rất bình thản, dường như anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho kết cục của mình.
Đại hơi sững sờ trước ánh mắt vẫn sáng ngời và đầy cơ trí của Cường lúc hai bên nhìn nhau. Cường là người lên tiếng trước:
- Tôi đợi ông lâu rồi, ngồi xuống đi.
Cách xưng hô này vốn hai người đã dùng từ những ngày còn đi học và bắt đầu chơi thân với nhau. Nó đi suốt cuộc đời học sinh, sinh viên, rồi thời gian gây dựng sự nghiệp của cả hai. Hiện tại nghe Cường gọi mình như thế, Đại hiểu là Cường đang chủ động muốn làm hòa với anh. Anh gật đầu và tiến lại chiếc ghế dựa đặt cạnh giường, sau đó ngồi xuống, ánh mắt vẫn không rời thân hình gầy guộc của Cường.
- Cảm ơn ông vì đã nhận lời tới đây. Tôi rất muốn chúng ta gặp nhau ở một chỗ nào khác nơi này… – Cường nói tiếp.
- Tôi không hiểu tại sao mình yêu cô ấy nhiều như vậy, chắc chắn là nhiều hơn ông, vậy mà lần nào cũng chính là tôi làm cô ấy bị tổn thương. Tôi luôn nói sẽ bảo vệ cô ấy, che chở cho cô ấy, nhưng cuối cùng tôi lại yếu hèn mà buông tay – Cường như chợt nhớ lại.
Lần đầu tiên anh gặp cô khi tới Mỹ, mục đích của anh chỉ là tò mò về chị em cô và cũng rất muốn có được những người tài năng như chị em cô để phát triển sự nghiệp của mình. Danh tiếng của họ sẽ làm cho nhà hàng của anh càng lên cao hơn nữa. Nhưng rồi những ngày tháng ở bên nhau, tiếp xúc với cô, tình cảm vụ lợi ấy dần chuyển thành một thứ tình yêu ngọt lành khiến con người tham vọng của anh dần trở thành một người đàn ông dịu dàng. Anh chìm đắm trong thứ hương tình yêu như mật ngọt ấy, dù đã dày dạn trong tình trường, nhưng đến khi ấy anh mới được hưởng sự ngọt ngào của mối tình đầu. Và đây cũng là lần đầu anh làm tổn thương cô sâu sắc, tới nỗi chuyện tình của hai người ngay lập tức rạn vỡ và kết thúc bằng việc cô đột ngột quay về Việt Nam, cắt đứt mọi liên hệ với anh. Ngày ấy cô mới hơn hai mươi tuổi.
Lần thứ hai anh làm cô bị tổn thương là gián tiếp đẩy Đại vào ngõ cụt khi phát hiện ra Linh đã dành tình cảm cho người bạn thân của mình. Anh khiến cô nghĩ rằng mình chính là nguyên nhân trực tiếp dẫn tới sự sụp đổ của Đại, làm cho cô trách anh thì ít mà oán hận bản thân thì nhiều. Cơn ghen nhất thời đã khiến anh đẩy cô đi càng xa mình. Cô thậm chí không ngần ngại buông hẳn tay anh để trở về bên Đại dù biết Đại đã trắng tay. Cường luôn nghĩ rằng Linh là người khôn ngoan, khi tình cảm giữa cô và Đại còn chưa phát triển sâu sắc thì anh hoàn toàn có thể đưa cô trở lại bên mình bằng cách để cô nhận ra đâu mới là người mình có thể dựa vào, đâu mới là người có thể cho cô cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc hơn. Nhưng Linh, chỉ sau một thời gian ngắn ngủi không gặp mặt, cô đã trưởng thành hơn rất nhiều. Có lẽ cái chết của Nhật Lệ và sự tồn tại của Như Ý khiến Linh không còn giữ được cách sống vô tư, bồng bột như trước đây nữa, cô tinh tế, kín kẽ và sống có tình hơn. Chính vì thế nên anh mới càng không nỡ buông tay cô, càng muốn cướp cô trở lại bên mình. Anh như đứa trẻ con vòi bằng được thứ quà mình muốn mà không nhận ra rằng chỉ vì sự ích kỷ của mình có thể làm cho người khác bị thương.
Lần thứ ba, sự tổn thương mà Linh phải gánh chịu đã lên tới đỉnh điểm khiến cô như con thuyền bị sóng đánh xa khỏi bờ, không bao giờ quay về bên anh nữa. Đó là khi cô phát hiện ra sự thật rằng chính mẹ của anh là nguyên nhân gây ra mọi bất hạnh trong gia đình cô, nhất là anh còn cố tình giấu nhẹm chuyện đó đi. Đôi khi, chính những điều bí mật tạo nên số phận, và lần này nó đã tạo ra một bi kịch đau khổ cho rất nhiều người. Linh đau khổ, anh đau khổ, Đại đau khổ, người lớn đau khổ, những đứa trẻ vô tội cũng đau khổ. Anh từng mạnh mẽ khẳng định với cô rằng anh có thể giúp cô trả thù, nhưng cuối cùng khi phải đối mặt với sự thật về quá khứ của mẹ, anh lại không dám làm gì cả. Anh không dám đứng lên bênh vực cho cô, anh không thể làm tổn thương tới mẹ mình. Dù bà có làm gì trong quá khứ, dù bà có từng tàn nhẫn với Linh tới đâu, cuối cùng bà vẫn là mẹ anh. Dù bà dạy dỗ anh khắc nghiệt tới đâu, nhưng cuối cùng nó vẫn xuất phát từ tình yêu thương của bà dành cho anh. Không thể xa mẹ, cũng không thể bỏ cô, làm cho ai trong hai người phụ nữ anh yêu này tổn thương cũng là điều khiến Cường đau khổ nhất. Không phải ai cũng có thể đối mặt và chịu đựng được nỗi thống khổ đó. Anh không có lý do để